Kén Chồng Âu Nương vén mái tóc dài quá gót, ngửa mặt nhìn vầng trăng, rồi cúi đầu, thẫn thờ. Nàng chép miệng thở dài. Tiếng thở dài nghe như tiếng chim uyên gọi bạn, như tiếng nuốt nước bọt của cô gái chửa thèm chua, như tiếng lòng chinh phụ ngóng chồng, như tiếng đàn Kiều tìm Kim Trọng… Tiếng thở dài của nàng gọi thị nữ Ngọc Hoa đến. Ngọc Hoa chắp tay, cúi đầu khẽ bẩm: - Dạ thưa! Công chúa cần gì ở tiện nữ! Quay lại nhìn, Âu Nương nói : - Ngọc Hoa, em đó hả? - Tiếng nàng run run – Em… Em có thể… giúp ta được không? Cung kính, Ngọc Hoa thưa : - Dạ! Em có thể giúp gì cho Công chúa? Vẫn gương mặt thẫn thờ, Âu Nương nói: - Em biết đấy! Vua cha bắt ta phải lấy chồng. Nhưng ta biết lấy ai bây giờ? Em có cách gì giúp ta không?...
Bình luận truyện