Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Việt Hà
Thể loại: Tiểu Thuyết
Giới thiệu:
Khải Huyền Muộn
Chương 3 ―
Tôi đưa hai tay, trả bản thảo cho nhà văn. Khi đã đọc xong cái tập giấy dầy in không biết bao nhiêu là chữ như thế này, tự nhiên tôi muốn tò mò. Thiếu nữ trong truyện đương nhiên không phải là tôi, nhất là khi cô ta nghĩ ngợi về tình dục. Tôi trắng trợn nhìn mắt anh và nhà văn khe khẽ cúi đầu. Rất nhiều người lớn không muốn một sự minh bạch. Hình như tôi cũng đã lớn và tôi ơi, vĩnh viễn không còn nhỏ nữa. Thật ra, khi đưa cho người lớn bất cứ cái gì nên phải đưa hai tay. Người lớn là người hơn tuổi, là sếp, là người mình kính trọng hoặc giả vờ kính trọng. Người lớn còn là cái gì nữa hả người lớn. Bố tôi vẫn có thói quen đưa như thế. Còn mẹ tôi, thỉnh thoảng có. Người được giáo dục tốt là người giữ được nhiều thói quen. Không phải cố, họ dễ dàng làm đúng. Tôi hay phải cố để tránh làm sai. Con bé ánh, em gái tôi thua tôi bốn tuổi, nó là đứa chúa trùm làm sai. Tôi có sai không khi tôi thấy thích nhà văn. Và tôi có lầm lẫn không khi tôi thấy hơn cả là thích. Những tờ bản thảo in bằng máy lazer HP, tôi mất nhiều công vuốt phẳng nhưng vẫn nhầu. Quần áo tôi cũng hay bị nhầu, vì khi tôi chập chờn ngủ, tôi hay bị lăn lộn một mình trên giường. Đấy là tại sao tôi thích mặc quần jean và áo phông sợi thô. Còn thật thích là không mặc áo lót. Rất nhiều người đàn ông có học, lúc tôi bâng quơ ngồi đối diện, luôn chăm chú đánh vần những chữ tiếng Anh gập ghềnh trên ngực áo của tôi. Ngực của tôi, tôi thật để ý đến nó vào khoảng năm học lớp tám. Con bé Điệp, nhà ở gần chợ Giời, vài lần rủ tôi tắm chung, hai đứa tò mò xem ngực của nhau. Cái núm vú mầu hồng nhạt và bên ngực trái của tôi có một nốt ruồi tươi đỏ. Thầy Quý lùn dậy thể dục, khi bắt tôi sửa lại động tác lộn xà kép đã cố tình chạm khuỷ tay vào nó. Hình như tôi có thấy sợ, nhưng lẫn lộn là một sự bực mình. Thầy Quý lùn lởm khởm nhiều râu, trông bẩn thỉu đê tiện mặc dù suốt ngày nồng nặc mùi xà phòng tắm vội. Cái đêm đó tôi dấm dúi thức để ngực trần trước gương lan man nhìn. Rồi tôi trằn trọc ngủ. Tôi ngủ say vẫn giẫy, ngày bé bố mẹ tôi kêu vậy. Còn bây giờ, vài người đàn ông khác cũng kêu Em trằn trọc ghê lắm. Trằn trọc nghe sang và sâu sắc nội tâm. Tôi liếc nhẹ nhà văn. Tất cả đàn ông đều ngấm ngầm tế nhị thích hai thứ đó. Bọn họ đều muốn...
Keywords:
Khải Huyền Muộn
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
truyện audio
,
sách lịch sử
,
văn học
,
3 Bước Đơn Giản Để Tiến Trong Nghề Nghiệp
,
Ai Mới Là Siêu Quậy
,
Đọc Thơ Nhớ Bạn
,
Z28 Bóng Tối Đồng Pha Lan
,
Thần Y Độc Phi Đại Tiểu Thư Phế Vật
,
Ông Đội Cấn
,
Sống Riêng Không Đơn Giản
,
Thị Trấn Miền Đông
,
Truy Tìm Ký Ức
,
Anh Đỏ Phụ
,
Anh Thường
,
Vầng Trăng Của Mẹ
,
Vương Phi Xà Y
,
Một Đám Cưới
,
Duệ Phi Xem Như Ngươi Lợi Hại
,
Nơi Cuối Đường Anh Chờ Em
,
Ba Và Bố
,
Nửa Thời Gian Ấm Áp
,
Phố Vắng Chiều Mưa
,
Thổ Cẩm
,
Anh Đã Mừng Đưa Em Sang Đây
,
Sự Tích Cây Khế
,
Mười Tám Năm Sau Hay Con Vịt Chết Chìm
,
Nhật Ký Gái Gọi
,
Hôn Phu Của Tôi Là Mafia
,
Tổng Tài Bá Đạo
,
Hành Lý Hư Vô
,
Con Chim Trốn Tuyết
,
Quẩy Tấu
,
8 Chỉ Dẫn Cho Đường Đến Thành Công
,
Bí Mật Đêm Giao Thừa
,
10 Vạn Câu Hỏi Vì Sao Khoa Học Vũ Trụ
,
Bình luận truyện