Khó nhịn ông xã cuồng dã Chương 32 Ánh mặt trời, vào đông đặc biệt được hoan nghênh hơn. Ấm áp lòng người, chiếu rọi mọi vật. Tôi hy vọng mình có thể giống như ánh mặt trời vào đông này, không quá nóng, vừa đủ ấm. Sau khi hướng dẫn xong vài thanh thiếu niên có trở ngại về tâm lý, tôi ra khỏi trại an dưỡng. Buổi chiều ở trường học đặc biệt còn có hai tiết học tiếng Anh cần tôi. Vội vàng giải quyết cơm trưa, tôi gọi một chiếc xe đi đến trường học. Điện thoại vào lúc này lại vang lên. Cứ nói. Nhắm mắt lại tôi cũng biết là Lôi Nặc. Đổi số điện thoại mới, ngoại trừ Niếp Phong cũng chỉ có mình anh biết. Mà Niếp Phong sẽ không cách mấy tiếng đồng hồ lại gọi một lần chỉ để hỏi những câu như em ăn cơm chưa linh tinh. Tâm Âm……...
Bình luận truyện