Lưu Lạc Bên Đời Sau 4 năm lặn lội ở vùng huyện xa xôi, tôi được về trường trung tâm tỉnh. Tiết dạy đầu tiên rơi vào lớp 11B. Suốt tiết ấy, có một đôi hột nhãn cứ nhìn tôi chăm chú. Khi tôi nhìn lại, lập tức nó biến mất dưới hai hàng mi cong đã bắt đầu có vẻ e ấp của con gái. Sự cố xảy ra ở tuần thứ tư. Lúc kiểm tra bài Nguyễn Du - Truyện Kiều, tôi đặt câu hỏi và chấm vào sở lớp. - Mời em Bảo Trân! Một học sinh đứng lên: Thưa, cô gọi Trân nào? Thì ra cách 3 dòng còn có một tên Bảo Trân - Bảo Trân (Công)... Bảo Trân (Trần). Mời em Bảo Trân họ Công! Có tiếng con trai tinh nghịch cất lên: - Thẳng chứ không cong cô ơi! Lớp cười rộ. Tôi ghi ngay tên tay đột quậy kia vào sổ đầu bài. Em Trân đâu? Nhanh lên!...
Bình luận truyện