Mối Tình Cuối Cùng Chương 1 Rừng tre dày mịt dọc theo con thôn lộ hẹp, bỗng dưng đứt khúc, nhường chỗ cho một công trường rộng như đại-lộ Trần-Hưng-Đạo. Công-trường đen nghẹt xe hơi, chiếc nào cũng mốc thít bụi đường, kiếng xe trong suốt, hóa ra mờ hết. Thạnh lái xe rẽ vào công trường đó và tung bụi lên mù trời vì công-trường không được trải đá. Anh ta cho xe chạy thả máy và cả xe đều kêu rú lên vì họ chợt thấy trước mặt họ một miệng vực sâu thẩm. Thạnh cười khà rồi bớt ga, rà thắng. Anh ngừng xe sát nền gạch của một ngôi nhà xưa bị ai giở đi mất tự hồi nào. Ngôi nhà nằm cheo-leo trên bờ vực, nên cả xe chưa hết kinh-sợ, vội mở cửa nhảy xuống đất. - Thằng mắc dịch, làm người ta hết cả hồn vía! Quang chưởi lên câu đó, và Thạnh lại cười ha ha rồi nói: - Không còn chỗ đậu xe, nếu không chạy tuốt ra đây thì đậu ngoài lộ à?...
Bình luận truyện