Tiếng Đêm Căn nhà ngày càng trở nên trống lạnh. Nhất là sau lần chúng tôi chính thức chia tay nhau. Anh thất chí: - Cuộc đời sao cứ mãi cưu mang bao bận đận! Rồi anh say. Say... Hai mẹ con tôi, rốt cùng loanh quanh như hai cái bóng, đâm buồn. Đêm. Chiếc giường trống đi một chỗ. Mẹ con tôi nằm gần nhau hơn. Khuya. Trở mình, nó vòi: - Mẹ thoa lưng cho con!...
Bình luận truyện