Một Mình Tôi Bước Đi Chương 1 5 Thục dắt xe đạp còn tôi đi bộ. Hai đứa đi vào cửa chính của công viên rồi mới quẹo tay phải vòng lên phía trên. Lối đi đầy sỏi và cát vụn, bước chân của hai đứa làm vang nhẹ một thứ âm thanh rì rào giống như những cơn gió dưới sông thổi đùa qua các khóm lá. Thục nói: -Tự nhiên cái đi. Ðừng có đùa dai, đau tim ta lắm đó. Mi biết không? Giọng con nhỏ bạn thân từ năm tiểu học đầy hờn trách làm tôi thấy lòng mình chùng lại như sợi dây đàn. Tôi cố nói một cách vui đùa, chứ không biết làm sao khác: -Tự nhiên sao được. Hai đứa ở gần nhau lâu quá. Chơi với nhau đến phát ngấy thì phải có lúc chia tay. -Coi vậy chứ xa nhau nhớ lắm mi ơi. -Nhớ ráng chịu....
Bình luận truyện