Một Người Say Rượu Ông lý Thập ríu lưỡi lại nói: - Uống mới có thế... mà... cũng say... Say quá... Tôi thực... Hừm! Ông ta nhoẻn miệng cười một cách ngây ngô, ngất nga ngất ngưởng bước trong đường làng, thành thực nhận thấy rằng mình đã quá say, nhưng cũng thành thực tự dung thứ cho mình cái lỗi nhỏ ấy. Người ông ta đưa về đằng trước. Hai chân không ăn ý, mỗi bước chực đâm chéo về một đường. Cứ thế tiến lên, ông ta lấy làm lạ rằng mình chịu khó đi cũng đã khá lâu, mà sao vẫn chưa ra khỏi thôn Thượng. - Ừ say... Mình say thực... mất rồi! Ông ta chẳng biết đã uống bao nhiêu chén, cũng chẳng rõ trong bữa khao nhà khán Vịnh, ông ta đã nói những gì. Chỉ phảng phất nhớ rằng có một lần cãi lý với phó tổng Đán, mình nói một câu khí hớ, phó Đán nó vặn lại làm cho mọi người cười ầm lên. Ông ta lại thấy cả cái hổ thẹn của mình trong bữa cỗ và tức phó Đán lắm: - Hừ! Nó lại... lại dám xỏ cả mình!...
Bình luận truyện