Một Nơi Chốn Khang Trang Vừa Sạch Vừa Đẹp Thời gian đã trễ, mọi người đã đứng dậy rời tiệm cà phê trừ một ông già còn ngồi dưới bóng một vòm lá cây che ánh điện. Vào ban ngày đường phố bụi bậm nhưng ban đêm sương xuống đã phủ dày, và ông già sở dĩ còn ngồi lại trễ kia vì ông bị điếc, hơn nữa vào giờ tĩnh lặng này của đêm khuya ông cảm thấy có điều gì khác la.. Hai người hầu bàn ngồi phía bên trong nhìn biết ông già đã hơi xỉn rồị Họ biết dù ông là một khách hàng tốt nhưng khi quá say ông sẽ rời tiệm mà quên trả tiền, họ đành ngồi nán canh chừng ông vậy. Một anh hầu bàn nói: Ấy tuần trước ông ta định tự vẫn đấy. Vì sao vậy? Vì tuyệt vọng! Tuyệt vọng cái gì? Chẳng vì cái gì cả! Sao cậu biết là chẳng vì cái gì cả?...
Bình luận truyện