Mười Bảy Và Những Cơn Mưa Đầu Hạ Tiếng thầy giảng chồng lên tiếng mưa, cứ êm êm và nhạt nhòa. Buổi đầu ở một lớp học thêm mới nên Việt Anh chẳng mò ra đứa bạn nào. Nó nhìn sang bên phải, sát cửa sổ, một cô bé, tay quay quay bút, nhìn ra ngoài suy tư. Những hạt mưa lất phất bay qua khung cửa không khép đến với quyển vở trắng của cô bé. Việt Anh xé một tờ giấy, cắm cúi viết rồi gửi đi: Lưa thưa mưa qua cửa lớp Láng giềng ơi, ngồi xích lại đây Đằng ấy ướt, mình cũng lạnh thay Chỗ rộng chán, ngồi gần cho... ấm Cô bé đọc, bật cười, rồi viết lại ngay: Cám ơn nha, mưa đâu có thấm Mười bảy rồi, không sợ bão bùng!...
Bình luận truyện