Năm Cô Gái Trường Bay Chương 1 ― Tôi nghĩ mình đúng là ngốc nghếch, như anh bạn N.B của tôi trước đây đã bảo. Chẳng hạn, sau khi gói ghém xong đồ đạc, thấy hãy còn nhiều thời gian, tôi liền xuống hiệu thuốc ở góc phố Mac Dougal gọi điện tạm biệt mẹ tôi. Tôi làm thế để làm gì? Mẹ tôi sống trong ngôi nhà cũ ở Greenwich, có vườn rộng đầy cây cỏ rêu phong và một lạch nước nhỏ chảy qua vườn, đẹp như tranh vẽ. Tôi nói với mẹ tôi Mẹ ơi, tạm biệt mẹ. Con đi đây Đi hả con, mẹ tôi hỏi với giọng hãy còn ngái ngủ.Sớm thế à? Ôi, con gái đáng thương của mẹ, hãy hứa với mẹ con sẽ tự chăm sóc lấy mình cẩn thận đi con. Vâng, thưa mẹ Hứa là con sẽ không làm chuyện gì rồ dại nhé Ôi! đàn bà mới thật là ngốc nghếch làm sao! Vâng ạ...
Bình luận truyện