Nắng Mới Sinh mở mắt nhìn trân trân lên mái nhà, chàng vừa ra khỏi giấc ngủ nhọc mệt nặng nề, nó là một cơn tê độn hơn là một sự nghỉ ngơi. Đầu chàng nặng trĩu trên gối, óc đắm trong một trống rỗng tối đen. Chàng có cái ý tưởng kỳ dị rằng nếu gõ lên đó, sẽ bật ra những tiếng rền thảm thê như cõi chết. Có tiếng chân người bước nhẹ. Sinh vẫn nằm yên trân trân nhìn bóng tối ẩn trong góc mái nhà. Một bóng người se sẽ xáp gần, rồi chàng cảm thấy trên cổ tay sự tiếp xúc dịu dàng và man mát của một bàn tay gầy. Đôi môi chàng mấp máy gọi: Mẹ!. Mẹ chàng cúi xuống, và tiếng Con đáp lại như vang âm tiếng gọi của chàng. Bà cụ hỏi, giọng ảo não: – Con thấy đỡ không con? Con mệt mãi, mẹ lo buồn quá. Mẹ đem thuốc cho con uống nhé? Mùi thuốc đắng phảng phất trở lại làm rợn khứu giác Sinh. Chàng đáp: – Không, mẹ ạ, con không uống thuốc nữa đâu. – Không uống thuốc bao giờ cho khỏi! Con uống một thang nữa thôi, nhé?...
Bình luận truyện