Ngày Này Năm Ngoái Nửa khuya, mạ thức giấc rồi đánh thức cả Thục dậy. Mạ quả quyết là nghe có tiếng chân người ở ngoài sân. Nhưng Thục buồn ngủ lắm, đêm trước đón giao thừa rồi thức luôn gần đến sáng. Sáng nay đi chùa, đi thăm bà con rồi trở về nhà lo nấu nước dọn khách. Cứ hết người này đến người khác làm Thục muốn choáng váng rồi. Nhưng mạ không chịu, mạ cứ đập vào vai Thục: Thục, dậy, dậy. Có người. Thục quay mặt vô vách: Mạ tưởng tượng rồi. Không, tau e như năm ngoái đó a tề. Cũng tối mồng Một, tau cũng nghe tiếng chân trong vườn rồi bắn nhau, đánh nhau. Thục càu nhàu: Mạ tưởng tượng ra đó. Sợ chi mà một năm rồi còn sợ. Thục, con lắng tai nghe thử coi....
Bình luận truyện