Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nhã Ca
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Một Cái Chết Dịu Dàng
Buổi chiều đến tự lúc nào tôi không hay biết. Tôi đã ngủ một giấc khá dài. Khi tỉnh dậy, cuốn sách còn úp trên mặt và chiếc khăn mùi xoa đã khô, loang lỗ những vết lệ. Không biết là tôi đã ngất đi hay là đã ngủ một giấc no đầy. Buổi trưa khi ăn cơm xong, tôi đã tiếp Tịnh trong căn phòng nhỏ này, và khi nghe Tịnh hốt hoảng báo tin Hoàng bị thương, hiện đang nằm bệnh viện, tôi chỉ kịp gục đầu vào vai Tịnh mà khóc, khóc vồn vã, ray rứt, khóc dai dẳng như bị một điều gì oan ức quá, oan ức đến độ không ai có thể bảo lãnh, phân minh hộ được.
- Anh Hoàng bị thương rồi Lê.
Lúc Tịnh nói, khuôn mặt nó cũng dầm dề nước mắt. Tôi không đưa Tịnh xuống lầu như mọi khi. Tịnh về một mình, và tôi hiểu trên đường về hẳn Tịnh sẽ khóc một mình, và lúc Tịnh về đến căn nhà quen thuộc sẽ có cả nhà cùng khóc. Còn tôi, tôi không thể tâm sự với ai, chia xẻ cho ai nỗi buồn đau này.
- Anh ấy còn nằm phòng lạnh chưa biết ra sao. Chưa vào thăm được.
Giọng Tịnh run run và sau câu nói đó, răng nó cắn chặt.
Lúc sau đó, tôi ngồi yên lặng như pho tượng đá, mắt mở lớn nhìn ra cửa sổ. Nắng vàng rực đổ chói chang trên những mái ngói ẩm màu đất. Không một cành cây cho tôi nương dựa chút bóng mát. Trưa yên lặng và sửng sốt. Tôi ngồi như thế, mặc nước mắt chảy, mặc mệt mỏi. Tôi lười biếng cả việc với tay đóng cửa, và cứ thế tôi mở cuốn sách học úp lên mặt, trôi nổi trong giòng buồn khổ, lo lắng. Làm sao nhìn thấy khuôn mặt chàng. Cuộc tình đến đây là kết thúc rồi sao? Không thể được. Nhưng làm sao tôi có thể chiến đấu một mình được. Tôi không còn đủ sức chống lại cơn buồn ngủ, Cùng cơn mê sảng đang bủa vây. Và tôi trôi vào trong cảm giác đau đớn tê lịm.
Ánh nắng đã lệch nghiêng những vệt dài phía mé giường, tôi không đoán được thời gian này là lúc nào. Chiếc đồng hồ dưới nhà như vừa đi tiếng chuông, tôi lẩm bẩm đếm theo rồi bỏ dở nữa chừng. Ba, bốn hay có thể năm, sáu tiếng gì đó. Những tiếng ngân nga của kim khí như loãng vào đầu tôi và đi mãi, đi mãi. Tôi dụi mắt mấy lần nhìn vào những vệt nắng uể oải im trên mặt nệm và ao ước được yên lặng, ngã ngớn mãi như thế.
Bây giờ tôi không thể nằm xuống, cũng không thể ra khỏi căn phòng. Tôi muốn được yên lặng để nghĩ đến chàng. Anh Hoàng, Tại sao như thế được, mới hôm nào, còn như hôm qua, anh đi...
Keywords:
Một Cái Chết Dịu Dàng
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách lịch sử
,
truyện online
,
sách nói cho người mù
,
5 Từ Khóa Giúp Bạn Chinh Phục Công Việc
,
Không Đôi Cánh Và Đẹp
,
Cô Vợ Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình
,
Chớ Cười Ta Hồ Vi
,
Chàng Trai Năm Ấy
,
Cô Vợ Xinh Đẹp Vô Tình Của Tổng Giám Đốc
,
Tháng Ngày Ta Đã Qua
,
Ân Thù Kiếm Lục
,
Thế Thân Kenzylisa
,
Người Phiên Dịch
,
Anh Trai Zombie Hãy Cắn Em Đi
,
Ba Thủ Lợn
,
Ai Nói Thanh Mai Trúc Mã Không Thể Yêu
,
Đứa Con Người Vợ Lẽ
,
6 Hành Vi Tối Kỵ Nơi Công Sở
,
Sáu Mạng Người
,
Buổi Tối Trong Làng Om Xà No
,
Cây Bàng Tuổi Thơ
,
Tịch Mịch
,
Kế Hoạch Xuyên Không Của Vật Hy Sinh Cải Tạo Nhân Vật Phản Diện
,
Bao Giờ Thì Cưới
,
Một Việc Nhỏ
,
Chi Nông Tâm
,
Vụ Bí Ẩn Con Rồng Hắt Hơi
,
Nhớ Mãi Tình Anh
,
5 Dấu Hiệu Bạn Nên Tự Xin Thôi Việc
,
Yến Thập Tam
,
Đằng Sau Bức Tranh
,
Cọp Được Phong Thần
,
Hái Trái Mơ Đầu
,
Điền Viên Cốc Hương
,
Tình Hé Môi Sầu
,
Bình luận truyện