Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Mai Thảo
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Người Bạn Đường
Hôm Triệu đưa lại cho tôi những tờ rời cuối cùng của tập nhật ký anh viết ngoài Hà Nội, tôi biết tôi vẫn còn anh. Còn theo cái nghĩa con người còn gắn liền với chiến đấu, với tin tưởng. Bởi vì Triệu đã một thời kỳ tách rời khỏi chiến đấu khỏi tin tưởng. Phơi mở một thứ tâm sự bấy lâu ẩn ức trong tâm hồn ngoài ánh sáng, Triệu đã giải thoát cho anh được sự ẩn ức này. Nó là một thứ ung nhọt chứa nén tinh thần và tác động rức buốt đau đớn khắp thể chất. Tôi nghĩ đến một người vừa mở một cánh cửa, mở thật rộng, cởi bỏ khỏi mình tấm áo mặc trong mùa giá buốt cũ, cởi trần đi ra ngoài ánh sáng, ngoài thiên nhiên.
Cầm những tờ nhật ký đã nhầu cũ trong tay, hôm đó tôi đã được chào mừng ở Triệu một con người khuất vắng lâu ngày sau một bức tường dĩ vãng nào, vừa về đến hiện tại. Và nói lớn lên sự có mặt của mình.
Triệu bảo tôi:
Chuyện tôi với Lựu trong mấy năm đằng đẵng, anh có thể coi như trọn vẹn trong mấy trang nhật ký này. Cũng không cần nhật ký. Tôi chỉ ghi lại vài lần họp mặt, tôi ghi lại tôi. Tôi với Lựu. Chúng tôi với dĩ vãng.
Tôi gật đầu. Tôi biết trước rồi. Bởi câu chuyện của Triệu, những điều anh ghi lại, với những tâm tình thái độ của anh trước một dĩ vãng riêng lẻ, nhưng cũng lại là cái dĩ vãng duy nhất của tất cả, của thế hệ, chính là cái thực thể chua xót mà rất nhiều người như Triệu và tôi đã sống hay ít nhất cũng đã thấy đi qua bằng những hình khối tối xám trong đời mình. Sự quan trọng là để cho nó đi qua đời mình như một người đi qua, đừng để nó đến với mình một buổi và ở lại vĩnh viễn.
Riêng Triệu, Triệu đã giữ lại khá lâu, cho mãi đến hôm nay, anh mới đẩy được ra ngoài và để cho đi khỏi. Tôi chắc Triệu đã có được một cái cảm giác nhẹ thoáng ghê gớm lắm đấy! Nhẹ thoáng đến có thể bay lên không khí. Sau một lần cắt đứt, sự sống thoải mái khởi đầu. Và cũng có nghĩa Triệu đã chiếm lại cho anh, rất nhiều tự do. Tôi nghĩ đến một người bạn đường vác nặng không thể nào đi xa. Triệu đã bứt bỏ một gánh nặng mang cái danh từ rất đẹp là dĩ vãng. Triệu sẽ đi thật xa. Lìa bỏ những tâm tình xưa cũ của chính mình, hành động của Triệu quyết không phải là một hành động bội phản. Anh chỉ vượt thêm một lần, sau lần vượt vĩ tuyến 17, một thứ vĩ tuyến tù đầy nữa là kỷ niệm, là Lựu, là dĩ vãng, để gặp lại con người...
Keywords:
Người Bạn Đường
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
tiểu thuyết hay
,
nhà văn
,
audio truyện online miễn phí
,
Thiếu Tá Kết Hôn Đi
,
Sự Hy Sinh Của Mason
,
Sắc Màu Ấm
,
10 Ngành Học Đắt Giá Trong Tương Lai Tại Trung Quốc
,
Năm Năm Sau Kéo Em Lên Giường
,
Quân Hôn Bí Mật
,
Cha Và Con
,
Những Người Vay Mượn Tí Hon
,
Thiếp Khuynh Thành
,
Bích Huyết Tẩy Ngân Thương
,
Bởi Vì Đùa Em Rất Vui
,
Biết Chỉ Để Đi Thi
,
Cặp Song Sinh Siêu Nghịch
,
Tổng Giám Đốc Bá Đạo
,
Chỉ Ba Lần Thôi
,
Tiếng Ve Đầu Hè
,
Ly Hôn Lão Ba
,
Hoạt Sát
,
Cặp Đôi Trời Định
,
Bánh Ít Trần
,
Tử Thư Tây Hạ Tập 3 Biên Giới Không Bóng Người
,
Thế Trận Linh Xà
,
Chết Theo
,
Tứ Cầm Thú Và Tứ Hoa Khôi
,
Chân Thành Sự Khôn Ngoan Cao Cấp
,
Song Ngoại
,
Lửa Đắng
,
Việc Máu
,
Ường Âm Hồn
,
Mắt Tím
,
Ai Muốn Làm Sếp
,
Những Dấu Chấm Câu
,
Bình luận truyện