Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Ngọc Giao
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Người Gác Đêm
Chiều hôm nay lá rụng như mưa, vàng cả giời, vàng cả đất. Lá chết của ngày hè nắng đang độ nhạt rụng nhiều đi để cho những cánh lá trong xanh như ngọc thạch trồi ra làm tươi dịu những ngày đầu thu đang tới.
Lá rụng như mưa... Gió giời mênh mang thổi, làm tắt bao nhiêu nguồn sống, tàn nhẫn mà vô tình. Trong hơi gió rào rào, lắng nghe, ai có thấy những tiếng rên nho nhỏ của cành lá này, lá khác khi rời khỏi cành cây khô? Ai đâu thì không biết, ở vườn Bách thảo này có lão Năm-điên.
Lão Năm-điên nghếch mãi mặt lên nhìn lá rụng, và lão nghe tiếng rên của lá.
Thực như vậy đó, lão già cô độc thương lá cả bốn mùa. Chiều nào lá rụng nhiều, chiều ấy lão không thiết nói năng gì cả, môi lão mím chặt lại, hai tay lão chắp sau lưng, lão bước củ rủ như con cò ốm.
Đừng vội cười lão già đâu phải nhà thi sĩ! Cũng đừng bảo ở cái thân già khô như củi ấy sao lại có thể chứa đựng một tâm hồn phiền phức ấy. Không, ở cái nhân loại này ai mà không khổ, tâm hồn nào mà chẳng quằn quại trong nguồn sống hàng ngày, nhiều hay ít mà thôi.
Lão Năm - điên chịu cái khổ âm thầm từ mấy chục năm giời. Trong những chiều lá rụng, lão thấy hiện ra một đứa trẻ thơ thẩn nhặt lá dưới những gốc cây: ấy là con lão, đứa con gái có trái đào phơ phất trên đầu ngày xưa vẫn ra sân đình lượm lá về đun. Hai cha con heo hút sống ở một căn lều tận góc làng, tưởng chừng được bỏ quên đi, thế mà người ta vẫn nhớ đến lão một năm một lần. Cái ngày được người ta nhớ đến, lão chỉ muốn đào lỗ mà chui xuống, ở luôn dưới đó không bao giờ lên nữa, nhưng người ta cứ lôi lão lên để bảo cho lão biết rằng nghèo thì nghèo cũng cần phải lĩnh cái sưu cho được tiếng là người dân lương thiện, chứ lẩn lút như vậy thì có khác gì con vật.
Lão Năm xấu hổ vì bị người ta nhiếc là con vật nên một sớm lão đã đeo khăn gói bỏ làng ra đi. Hai cha con trẩy bộ suốt đến bến đò Tân Đệ, xuống tầu lấy vé lên Hà Nội, thiếu mất chút ít, nhưng van lạy mãi người ta, người ta chửi dăm ba câu rồi người ta cũng cho ngồi một chỗ.
Lạc vào Hà Nội, lão hỏi thăm đến xưởng cai xe, xin lĩnh chiếc xe mà kéo. Nhưng lão không có thẻ, người cai văng tục vào mặt lão mấy câu, và lại nhiếc lão là con vật, là thằng mọi nhà quê biết Hà Nội là cái gì mà hòng kéo xe cho người Hà Nội, Hà Nội không...
Keywords:
Người Gác Đêm
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách kỹ năng sống
,
nhà văn
,
sách hay
,
Ngâm Vịnh Phong Ca
,
Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng
,
Snow Nàng Công Chúa Tuyết
,
Đồ Ngôc Anh Yêu Em
,
Những Thương Những Giận
,
Thiên Thần Bay Qua Mộ Con
,
Bò Sữa Tự Truyện
,
Sơn Tinh Thủy Tinh
,
9 Chiêu Làm Chủ Sự Nghiệp
,
Nhất Túy Hứa Phong Lưu
,
Liễm Âm Vấn Tình
,
Em Bé Bán Diêm
,
Viết Trong Ngày Sinh Nhật
,
Thư Gởi Con Trai
,
Thời Sôi Nổi
,
Ngày Tình Yêu
,
Chảy Đi Sông Ơi
,
Ngôi Nhà Nhỏ Trên Thảo Nguyên Tập 4 Trên Bờ Suối Plum
,
Người Cô Độc
,
Vẹt Và Châu Chấu
,
Cư Kỉnh
,
Điều Ước Mong Cuối Cùng
,
Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Của Ta
,
Thất Nương
,
Trói Buộc
,
Tổng Tài Lên Giường Đi
,
Quan Thương
,
Cái Ấy Nó Ở Đâu
,
Đạo Mộ Bút Ký
,
Bến Nứa
,
10 Điều Nhân Viên Mới Nên Biết Pcuối
,
Về Mái Nhà Xưa
,
Bình luận truyện