Thông tin truyện

Nhất Dương Chỉ

[Ads] MEXC sàn trade hàng đầu thế giới, phí rẻ nhất dành cho user, Link đăng ký: Click
Tele hỗ trợ: https://t.me/Enjhad
Nhất Dương Chỉ

Tác giả:

Thể loại:

Kinh Dị

Nguồn:

mamtom.de

Trạng thái:

Hoàn tất
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Atoanmt

Thể loại: Kinh Dị

Giới thiệu:

Nhất Dương Chỉ
Năm tôi 14 tuổi, lúc chưa gia nhập Môn Phái, thỉnh thoảng tôi phóng xe lên nhà Thầy chơi, một hôm, đang ở nhà Thầy, có người đến rước Thầy đi trị bịnh, mới đầu, Thầy từ chối, nói là ở nhà bận việc, nhưng khách năn nỉ quá, đồng thời nói là Bà Mẹ bịnh đă 3 năm, nay làm dữ lắm, nên không chở đến nhà Thầy được. Thế là Thầy chịu đi và cho tôi đi theo luôn.
Khi đến trước cổng sân, Thầy đứng lại và nói với người đi rước: Chú em vô nhà cởi trói người bịnh ra đi . Người này nhìn Thầy có vẻ ngạc nhiên và ngần ngại, nhưng khi thấy Thầy khoát tay ra dấu, thì người đó lẳng lặng mở cổng, đi tuốt vô nhà. Thầy đứng im trước cửa, tôi đứng bên cạnh...chờ...Bỗng có 1 tiếng hét ghê rợn từ trong nhà vọng ra, tôi nhìn thì thấy dáng 1 người áo đen, tóc dài, đang chạy mù cát lên, từ trong nhà chạy ra và khi đến gần, tôi thấy đó là 1 bà già, tóc dài muối tiêu (muối nhiều hơn tiêu) tay cầm 1 con dao phay lớn...sau lưng bà là 1 nhóm người khác chạy theọ Phản ứng tự nhiên, tôi bước nghiêng người qua 1 bên, với tư thế sẵn sàng...đá (Tôi lúc đó đă qua mấy trường Võ: Judo, Tae Kwon Do, và cả Thiếu Lâm nữa mà cái nào cũng 3 mứa!) Thầy thấy tôi rục rịch, bèn đưa 1 tay ra dấu tôi đứng yên. Vừa lúc đó thì Bà Già đă chạy đến, cùng với con dao, xin các bạn hình dung cho là bà ta chạy với tốc độ nhanh, không cần chém, chỉ...té vô mình là mình cũng lãnh 1 dao ngọt sớt !. Nhưng đằng này con dao lại chém thẳng vào mặt Thầy, tôi hồi hộp nhìn, thực ra chưa kịp...hồi hộp. (!) đă thấy con dao còn cách mặt Thầy khoảng 2, 3 gang tay, thì như có 1 bức tường vô hình chận lạị Có lẽ...vì trớn dao chém mạnh, đụng bức tường vô hình, nên con dao sượng lại và rung nhồi nhồi về phía trước.
Thầy vẫn bình thản đứng như không có việc gì sảy ra, trong khi những người từ phía sau Bà già vừa chạy tới vừa la um sùm. Còn Bà Già, thấy chiêu đầu tiên của mình không vô, bà bèn lui lại mấy bước, hạ thấp người xuống như...Tẩu Mã Tấn, rồi hét lên 1 tiếng khác cùng lúc với tay dao chém vút tớị Lần này thì tôi đã nhìn được...dung nhan của Bà, và tôi tự động...lui 1 hơi 2, 3 bước. Vì thưa các bạn, Bà Già y như 1 bộ xương bọc da di động, giữa trời chiều, trông bà như 1...loài quỷ dữ nào đó hiện lên...Cái đầu không còn thịt, chỉ còn da bọc bên ngoài, nên trông y như cái đầu lâu, và làm cho mớ tóc có vẻ phồng lên lớn quá khổ, nhưng vẫn không đủ để che đôi mắc sáng quắc, quá sáng! sau hốc mắt sâu thẳm của bà...Con dao của bà, giống như lần trước, nó sựng lại, rung rung trước mặt Thầy...Có lẽ cảm thấy... quê , nên Bà ta lui mấy bước, khoa dao và phóng thêm 1 chiêu thứ 3 nữa, tôi bên cánh phải của Thầy cũng...lẹ làng thối lui thêm 1 bước...còn Thầy vẫn đứng nguyên! Khi cây dao đến trước mặt lần thứ 3, Thầy chăm chú nhìn nó rung 1 lúc rồi Thầy từ từ đưa tay lên, bàn tay nắm lại, có 1 ngón trỏ chĩa ra, chỉ thẳng vào Bà Già, và bà ta bỗng té bật ngửa ra sau một cái bịch, y như bị trúng Nhất Dương Chỉ ! Bà ta còn lăn dưới đất, thì Thầy đứng cách khoảng 4m đă chỉ tay và khều nhẹ trong không khí 1 cái nữạ Phía bên kia thì Bà Già lại văng ra thêm mấy thước, các bạn hãy tưởng như Thầy đang nắm 1 sợi giây, có cột trái banh ở đầu giây, hễ Thầy giựt 1 cái, thì trái banh văng đi vậỵ Tôi không nhớ rõ Thầy khều mấy cái, vì tôi lo nhìn bà già, chỉ nhớ là bà cứ văng người khắp cái sân cát rộng, lăn như bị người ta đá !. Tất cả chỉ có mấy phút, nhưng cũng đủ để khoảng 4, 5 người quỳ sụp xuống sân và...lạy Thầy: Xin Thầy tha cho....kẻo già ốm như vậy mà Thầy đánh 1 hồi chắc chết.!.. Khi lúc chính bà già quay lại lạy Thầy, thì Thầy mới thôi, Thầy hỏi: Ai vậỷ hãy xưng danh tánh cho ta biết ... Dạ không dám nói Tại sao không dám? Sợ Sư phạt nặng Biết sợ phạt sao nhà ngươi dám nhập xác của bà này suốt 3 năm? Dạ, tại tôi tưởng không ai đánh lại mình Nhà ngươi to gan thiệt, hãy báo danh cho mau kẻo ta dùng phép Ngũ-Lôi đánh chết Dạ xin Sư tha cho, tôi là... (Xin lỗi quý bạn, tên của Vị này, Thầy tôi cấm không cho tôi nhắc đến). Sau cùng Thầy nói: Thôi được rồi, xuất đi, để cho bác đây ra sau tắm rửa thay đồ
Thế là bà già tỉnh luôn, bà ta đứng dậy phủi quần áo dính đầy đất cát, và không cần ai đỡ mà tự mình đi trở vô nhà trong. Chuyện có 1 chút nhưng sự huyên náo đă kéo cho lối xóm đến coi cũng cỡ trên 20 người, lúc đó chủ nhà mời...2 Thầy trò vô nhà dùng cơm, tôi khoan khoái nhìn thấy cái bàn dài đầy thức ăn, gà vịt...nhưng chưa kịp vui đă bị mất hứng khi nghe Thầy nói: Dạ cám ơn mấy chú, bữa nay tụi tui ăn lạt Chủ nhà càng bỡ ngỡ hơn, họ bối rối nói: Chà, hổng ngờ bữa nay mấy Thầy ăn chay, tụi tui hổng biết trước, bây giờ thiệt không có gì đăi Thầy... Hổng sao, mấy chú rang đậu phộng lên, lặt mấy cành Cải chìa sau hè là được rồi Thế là tôi đành ngồi nhai cơm với đậu phộng cho qua bữa, nhưng vừa ăn xong, thì Thầy nói: Mấy chú lo lấy xe đưa tui về trước đi, vì ở nhà tui có công chuyện, ngày mai rước tui tới, tui trị dứt cho Dạ, nhưng Bả chưa hết, rủi đêm nay bả quậy thì ai mà giữ nổỉ Hổng sao, có Đệ-Tử của tui ở lại mà, à, mấy chú có cái phòng nào kín để tui làm phép không? đuổi mọi người ra xa, giữ không cho ai lại gần nghen Các bạn biết không, lúc đó, tôi chưa hề học 1 chữ nào của Thầy cả, và hoàn toàn chẳng biết tý gì về Bùa, Phép, nên tôi ngạc nhiên khi tự dưng Ông Thầy nói tôi là đệ tử ! Thầy dắt tôi vô buồng, thả màn che xuống, vẽ vẽ vô lòng bàn tay tôi rồi chỉ tôi cách nắm bàn tay, chừa ngón trỏ ra, và chỉ tôi học thuộc lòng 1 câu chú ngắn, dặn hễ có chuyện gì, cứ chỉa ngón tay vô bà già và niệm chú là xong!
Thầy tôi đi về, để tôi 1 mình giữa những người xa lạ, chuyện hồi chiều, có 1 số người biết, bây giờ tối xuống, những người đi ruộng rẫy về, nghe kể, họ tò mò muốn vô nhà để..coi mặt Thầy , nên lúc tôi ngồi ở bộ ván gõ gần cửa, cứ 5 phút là có người đến trước cửa réo hỏi mượn đủ thứ: đường, tiêu, tỏi, ớt và mượn cả...nước mắm nữạ Có cô đi ngang gần chỗ tôi ngồi còn... Xí 1 cái và nói: Chắc học trò chớ thầy gì mà công tử thấy mồ! Làm tôi quê quá, bèn hỏi chủ nhà có sách truyện gì đọc không? Chủ nhà lục cho tôi được 1 cuốn kiếm hiệp trong bộ mấy chục cuốn của Kim Dung, tôi đành coi đỡ. Mới 8 giờ tối mà làm như khuya lắm, cả nhà bắt đầu đi ngủ, họ soạn sẵn giường chiếu cho tôị Còn tôi thì không ngủ được bèn ngồi bên cái bàn tròn ngoài phòng khách chong đèn dầu đọc Chưởng. Tôi ngồi trên cái ghế đẩu đang say sưa đọc truyện, thì bỗng ai đấm vô lưng 1 cái bịch ! làm tôi té văng xuống đất đau điếng !. Đầu tiên là tôi giựt mình, lồm cồm ngồi dậy ngay, sợ có ai thấy thì quê quá, nhưng khi tôi nhìn lại, thấy cái bà già hồi chiều, thì tay chân tôi cuống lên luôn. Bạn tưởng tượng lúc chiều, trời sáng, mà coi bả còn thấy ghê, huống gì ban đêm, qua ánh đèn dầu leo lét, trông bả y như Quỷ hiện hình. Tôi còn đang nghĩ kiếm thế làm sao chạy 1 cách an toàn, thì bà già bỗng chạy trở vào buồng trong, núp sau cái màn cửa, và vỗ tay nói: Ha ha, Thầy về rồi, còn trò, ta hổng sợ Thấy bà đã cách xa mình, tôi hoàng hồn, và nhìn quanh coi có ai thấy mình bị đánh té bò lăn dưới đất không, cũng may, chẳng có aị Và tôi lập tức nắm bàn tay theo kiểu Thầy chỉ, nhưng tay nắm xong, mà câu chú thì quên mất tiêu ! Tôi cứ lập đi lập lại 2 chữ đầu: Ề Hế...ề hế... trong khi bà già cứ vỗ tay um sùm và nói Thầy về rồi, hổng sợ.... Có tiếng lục đục ở các buồng bên, chắc có người mới thức, còn tôi, đứng cách bà già khoảng 4 thước, cách qua cái bàn tròn, nhưng tôi cũng đă...âm thầm để 1 chân dưới cái ghế đẩu, nếu bả bước tới, thì cái ghế sẽ bay vô bả, còn tôi sẽ bay...ngược chiều... ra ngoài cửa chạy luôn !!!
Bất chợt, sau câu Ề hế, ề hế... tôi lại đọc được 1 hơi nguyên câu chú, tôi thấy cánh tay mình rần rần lên, và lòng bàn tay bắt ấn bỗng nóng rực, tôi vội đưa ra chỉ về phía bà già, thì nghe 1 cái rầm !,bà già té ngược vô trong buồng, lẫn vào bóng tối mất tiêụ Tôi bắt chước Thầy, co ngón tay khều nhẹ một cái, thì bà già bay từ trong buồng ra, lăn tròn dưới đất, cả thân đụng vào cái bàn làm đổ tung cái ly nước và dĩa bánh men xuống đất. Lúc này thì cả nhà thức giấc, đèn đuốc sáng trưng, tôi an tâm tiếp tục biểu diễn màn khều cho bà già té lăn cù trong phòng khách...Nếu tôi nhớ không lầm, thì thỉnh thoảng, lúc xỉ ngón tay về phía bà già, hình như tôi có gồng lên chút ít, và khoa chân xuống tấn, thêm vẻ oai phong cho cái cánh tay....ốm nhom, ốm nhách của mình !!! (Lúc đó tôi còn nhỏ tuổi mà!!!)
Rồi mọi người lạy, rồi bà già lạy, tôi mới phán : Ra đằng sau tắm rửa thay đồ! Bà già nghe lời lủi ra sau, tôi khoái trí an toạ trước tách trà mà chủ nhà bưng hai tay dâng đến...Nhưng cái khoái trí đó chỉ được có 5 phút, thì 1 người đến, mặt xanh lè nói: Trời trời, Thầy làm ơn biểu bả lên đi kẻo bả chết cóng dưới sông... Tôi đi theo vào nhà trong, ra sân sau, sau nhà là 1 dòng sông nhỏ, dưới ánh trăng vàng vọt của đêm khuya, bà già đang đứng giữa sông, hai tay xoãi ra múa, hát, tiếng hát hò lồng lộng, bên cạnh, mái tóc dài của bà già nổi trên mặt nước, trôi dài lấp loáng. Tôi nhìn mà có cảm tưởng như mình đang ở 1 thế giới khác, y như là ở xứ của Ma Quỷ, và trước mặt, một bộ xương người đang múạ Tôi thấy rợn người, nổi da gà! chết lặng trước cảnh quái đản đó khoảng mấy phút, mới tỉnh hồn. Nhưng biết làm gì bây giờ? Thầy đâu có chỉ vụ xuống sông? Câu chú lại quên nữa, tôi bối rối trong khi mọi người xúm lại năn nỉ, làm như tôi trói bả xuống sông vậy!. Sau cùng tôi cũng nhớ lại được câu chú duy nhất và đầu đời của mình, tôi vội niệm và dùng ấn, ngoắc ngoắc bả lên bờ. Không ngờ, xa như vậy mà ấn cũng tác dụng, bả quay phắt lại phía tôi và lội ngược nước phăng phăng lên. Tôi vội nạt gấp khi bả vửa bước lên cây cầu gỗ: Nhà ngươi xuất ra ngay, cho Bà vô buồng tắm, thay đồ rồi vô phòng ngủ, cấm ra, nếu ra thì tui đánh không nghỉ. Bà ta lạy tôi 1 lạy và...xong chuyện. Mọi người đi ngủ êm ả, còn tôi thức trắng, cứ hồi hộp sợ nửa đêm bả ra bả bóp cổ mình!
Từ nhỏ, sống ở Quận 3 Saigòn, đêm đó là đêm tôi mới biết thế nào là Tiếng Nhạc Đồng Quê tôi nghe không sót 1 tiếng gì, Đặc biệt là từ phía phòng trong dài ra tới mé sông, tiếng dế kêu, tiếng cóc, tiếng ếch nhái, tiếng cắc kè, tiếng mái chèo khua ngoài sông...sao mà rõ quá, kể cả tiếng của những cơn gió giật, làm các bụi tre kẽo kẹt...Những âm thanh mộc mạc, vừa xa lạ, vừa quen thuộc, vừa có vẻ bí ẩn của đêm,,, thỉnh thoảng vẫn còn dậy trong ký ức tôi cho đến mãi bây giờ...


Keywords:

Nhất Dương Chỉ

,

audiobook

,

sách nói

,

sách audio

,

truyện audio

,

sách nói cho người mù

,

nhà văn

,

truyện dân gian

,

audio truyện đêm khuya

,

Huyền Xưa

,

Vật Chất

,

Nữ Phụ Xoay Người Tiến Công Chiếm Đóng

,

Bang Chủ Đoạt Yêu

,

Đi Ngoài Phố

,

Anh Chàng Hobbit

,

Ma Nữ Mafia

,

Yêu Vẫn Nơi Đây

,

Vũ Động Càn Khôn

,

3 Sai Lầm Hàng Đầu Của Lãnh Đạo

,

Sự Tan Chảy Của Trái Tim Quỷ

,

Bao Thanh Thiên – Thất Hiệp Ngũ Nghĩa

,

Hiểu Đi Hi Đến

,

9 Cách Đối Phó Với Vị Sếp Tồi

,

Em Muốn Trốn Sao Bảo Bối

,

Đại Hành Quyết

,

Binh Pháp Tôn Tử Và Chiến Thuật Đòi Tăng Lương

,

Thứ Nữ Là Phải Độc Ác

,

Nghịch Lý

,

Hương Thơm Mê Hoặc Của Hoàng Hậu

,

Gió Bụi Lưng Đèo

,

Chả Và Nem

,

Yêu Thêm Lần Nữa

,

Giang Hồ Thập Tam Đao

,

Msw Ba Nữ Sát Thủ Xinh Đẹp

,

Sự Tích Hoa Trinh Nữ

,

Lạc Đường

,

Cuộc Sống Sau Khi Kết Hôn Với Sếp

,

Nương Tử Của Lãnh Khốc Giáo Chủ

,

Ác Ma Hắc Bang Dưỡng Thê Chi Sủng

,

Phi Thường Độc Sủng Nữ Nhân Của Tàn Bạo Vương Gia

,

Chia Tay Dịu Dàng

,

Bình luận truyện