Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Chu Sa Lan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Giới thiệu:
Như Hạnh
Chương 1
Từ trong hầm chỉ huy Đạm bước song song với thiếu úy An ra khoảnh sân rộng chói chang ánh nắng mặt trời vào một ngày của tháng 4 năm 1972. Hàng quân đứng im chờ đợi. Gọi là hàng quân cũng không đúng, mà gọi là lính cũng không đúng luôn. Danh từ đúng nhất là quân, lính với dân chúng; bởi vì hàng người đang đứng im là binh sĩ Địa Phương Quân thuộc đại đội 414 biệt lập, trấn thủ ngôi đồn Cái Đôi nằm trong quận Cái Nước của tiểu khu An Xuyên mà người ta quen gọi là Cà Mau. Gọi là đại đội cho oai, cho có vẻ quân số, nhưng thực ra chỉ có hơn bảy chục mống kể luôn cả cấp chỉ huy là đại đội trưởng và đại đội phó. Lính của đại đội có người mặc kaki màu xanh hoặc màu đen, có người mặc bà ba đen, có người mặc đồ dân sự. Nghĩa là họ mặc bất cứ loại quần áo nào mà họ có được. Có người mang giày bố. Có người mang giép. Có người đi chân không. Súng thời đủ loại. Đạm nhận thấy hơn phân nửa được trang bị M16, M79 hoặc M60. Phân nửa lính còn lại mang Carbine M2. Cũng có người xài bá đỏ. Ai mà có được AK là hách hơn hết. Điều đó chứng tỏ họ là tay chơi vì phải lấy được từ tay của kẻ địch.
Thiếu úy An, đại đội trưởng, liếc nhanh Đạm, vị chuẩn úy vừa ra khỏi trường Đồng Đế và mới trình diện mình chiều ngày hôm qua. Hướng về hàng quân, vị sĩ quan trẻ có bốn năm quân vụ nói nhanh và gọn.
Anh em... Tôi xin báo cho anh em biết là chuẩn úy Đạm sẽ giữ chức đại đội phó của đại đội chúng ta. Tuy mới về đây nhưng tôi tin là chuẩn úy Đạm sẽ trở thành cấp chỉ huy ngon lành trong việc hướng dẫn anh em chống lại Việt Cộng... Anh em có thể giải tán... Sau đây tôi mời ba trung đội trưởng tới gặp chuẩn úy Đạm.
Đạm nhận thấy khi nói chuyện với lính An không có dùng chữ nghĩa văn chương gì hết. Lời nói của anh giản dị và tầm thường. Đối với những người lính này càng ít văn chương càng tốt. Họ học kém do đó dùng những danh từ mới mẻ, văn chương cao xa thời họ không hiểu.
Hàng quân giải tán còn lại ba người. Chỉ vào một thanh niên ước hai mươi lăm tuổi An cười.
Đây là trung sĩ Xinh, biệt danh Nhất Xinh, trung đội trưởng trung đội 1.
Hơi mỉm cười vì cái tên là lạ của người chỉ huy trung đội 2 Đạm đưa tay ra bắt tay Xinh. Anh ta bắt tay ông đại đội phó của mình bằng hai tay....
Keywords:
Như Hạnh
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách nói cho người mù
,
sách kinh doanh
,
tiểu thuyết hay
,
Sự Cám Dỗ Cuối Cùng
,
Cặp Kè Với Tổng Giám Đốc
,
Liệp Ưng Ổ Cục
,
Quý Bà Miền Tây
,
Vì Sao Người Ta Đốt Pháo
,
Oan Nghiệt
,
Cây Thuốc Phiện Thiên Đường
,
Chơi Với Thời Gian
,
Già Quá Sớm Khôn Quá Muộn
,
Nụ Hôn Của Quỷ
,
Chú Hanh Lười Biếng
,
Sống Mòn
,
Lương Duyên Trời Định
,
Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi
,
Lãnh Đế Độc Y
,
Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương
,
Quê Hương Và Kỷ Niêm
,
Mắm Nêm
,
Đêm Qua Sân Trước Một Cành Mai
,
Làm Sao Để Con Bạn Có Thói Quen Thích Đọc Sách
,
Thái Tử Vô Sỉ
,
Hôn Nhân Trí Mạng Gặp Gỡ Trùm Máu Lạnh
,
Ánh Sáng Nhạt
,
Mục Thần Ký
,
Truyền Kỳ Trên Quê Nam
,
Đêm Ai Cập
,
Sườn Phi Tội
,
Truy Tìm Sự Thật
,
Lẻ Loi
,
Đời Thế Mà Vui
,
Thiên Tài Tướng Sư
,
Những Ngày Gió Cát
,
Bình luận truyện