Những Bông Hoa Của Cô Bé Ida Cô bé Ida lẩm bẩm: - Những bông hoa tội nghiệp của mình héo tiệt cả rồi. Mới tối qua còn đẹp là thế mà hôm nay đã tàn! Tại sao thế, anh nhỉ? Em cất tiếng hỏi một anh sinh viên, một người bạn lớn tuổi của em, đang ngồi trên một chiếc trường kỷ nghe em nói. Anh sinh viên biết nhiều chuyện hay và đang cắt bìa cứng thành những hình ngộ nghĩnh: nào là quả tim, bên trên có các bà tí hon đang nhảy múa, nào là hoa, nào là lâu đài nguy nga có cửa sổ mở ra mở vào được. - Tại sao hoa của em hôm nay có vẻ buồn rầu ủ rủ ư? Là vì đêm qua chúng đi khiêu vũ chứ sao! - Hoa thì nhảy làm sao được hở anh? - Có chứ! Đến lúc tối mịt, khi chúng ta đi ngủ, chúng vui chơi, nối thành vòng tròn, nhảy múa với nhau. Hầu như đêm nào chúng cũng có dạ hội khiêu vũ, em ạ! - Ở đấy họ có cho trẻ con vào không, anh? - Có. Cả hoa cúc và linh lan nữa...
Bình luận truyện