Những Cuộc Tình Đong Đưa Buổi tối trời Đà Lạt đầy sương, tôi rủ Đức: - Không lạnh lắm, mình xuống hồ Xuân Hương uống café. Đức nhún vai: - So với Minnesota cái lạnh nầy ăn thua gì. Đi bộ nói chuyện cho vui. Đức đến thăm tôi thật bất ngờ. Chúng tôi là bạn từ thời trung học nhưng nhiều năm rồi chúng tôi không gặp nhau vì mỗi đứa sống một nơi, mỗi đứa một cuộc đời, lâu lâu điện thọai hỏi thăm để biết bạn bè còn đó, hẹn gặp nhau nhưng rồi hình như chẳng bao giờ có thì giờ. Chúng tôi đi xuống con dốc dài. Con dốc nầy là ‘con đường mang tên em’ khi mà mái tóc chúng tôi còn xanh, khi mà trái tim chúng tôi còn ấm nồng, khi mà những đôi má hồng của những cô bé Bùi Thị Xuân vẫn còn làm chúng tôi ngẩn ngơ, trước khi Đức xuống Sài-Gòn theo học ‘Quốc Gia Hành Chánh’, và trước khi tôi làm người đi biển, lưu lạc bốn phương trời. Tôi hỏi Đức: - Mầy về đây hôm nào?...
Bình luận truyện