Nước Chảy Hoa Trôi Chương 1 ― Du giơ tay bấm chuông. Có lẽ cái đường dây chuông này dài ghê lắm, nên tiếng kêu của nó lọt thỏm vào đâu đâu xa lắc. Tùng đứng cạnh anh, tay xách nách mang lỉnh kỉnh đủ thứ. Nào là máy chụp hình với cả bộ chân khung, nào là phao bơi chưa thổi hình cái ca nô với cặp bơi chèo. Du nhìn bạn buồn cười. Chỉ cần rủ một tiếng bâng quơ đi miền Trung thăm bà cô, là Tùng hăm hở đòi theo ngay, hắn vốn khoái màn phiêu lưu miền đất lạ mà. - Sao mày không để hành lý trong xe, cửa mở mình lái thẳng vào sân, gánh gồng mà làm gì ? - Anh hỏi. Tùng lơ ngơ nhình lại mình: - Ờ há, bộ cái sân rộng lắm hả mày ? Phụ bạn bỏ trở lại hành lý vào băng sau, Du nhún vai: - Có biết đâu. Đã nói tao ra đây lần đầu tiên mà. Nhưng nghe nói bà cô hơn nửa đời người không giao tiếp với ai, đợi người ta ra mở cửa cũng lâu lắc, cứ ôm đồ đứng đợi đến bao giờ ?...
Bình luận truyện