Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Kate Chopin
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Nuối Tiếc
Moa-den(1) Aurélie có một thân hình khoẻ mạnh, đôi má hồng hào, mái tóc nâu đã điểm bạc và cặp mắt với ánh nhìn quả quyết. Bà thường mang một cái mũ của đàn ông khi ra đồng làm việc, khoác áo xanh kiểu lính khi trời lạnh và đôi khi đi ủng cao cổ.
Bà chưa bao giờ kết hôn, chưa bao giờ yêu. Hồi 20 tuổi bà nhận được một lời cầu hôn và đã từ chối thắng thừng. Đến tận bây giờ bà vẫn chẳng tiếc rẻ gì về việc đó. Vì thế nên bà sống khá cô độc. Bà chẳng có ai thân thích ngoài chú chó Ponto, đám người da đen sống trong những túp lều nhỏ giúp bà việc đồng áng, đàn gà, vài con bò, một đôi la, khẩu súng ngắn để bắn mấy con diều hâu trộm gà và một đức tin tôn giáo.
Một buổi sáng, Moa-den Aurélie đứng trước hiên, tay chống nạnh, nhìn một đám trẻ con -như vừa từ trên trời rơi xuống- đang đi tới. Hẳn là bà không trông đợi bọn trẻ cũng như chào đón chúng. Chúng là con của Odile, người láng giềng gần nhất đối với bà, tất nhiên là chỉ gần chứ không phải thân thiết gì!
Năm phút sau, người mẹ trẻ xuất hiện. Chị ta bế con bé Élodie, tay hờ hững dắt Ti Nomme, Marcéline và Marcélette bước lề mề theo sau.
Mặt Odile đỏ bừng, méo mó vì nước mắt và có vẻ kích động. Chị vừa nhận được điện gọi khẩn của xứ đạo ở quê, mẹ chị đang ốm nặng. Chồng chị thì ở tận Texas, chắc cách đây phải đến cả triệu dặm, và Valsin -anh chàng làm công người lai- đang đánh xe la, chờ để chở chị ra ga.
Đừng hỏi gì, bác Aurélie, bác chỉ cần trông giúp cháu bọn trẻ đến khi cháu quay về. Dieu sait (2), nếu có cách nào khác thì cháu đã không phiền bác. Bác cứ coi chúng như con cháu trong nhà, đừng có chiều đứa nào hết. Cháu đây này, cháu đến điên dở vì chúng nó, Leon thì không có nhà, mẹ cháu thì chả biết sống nổi hay không!- Quả là một viễn cảnh đau lòng khiến Odile cuối cùng cũng phải vội vã và hoảng loạn mà quay về cái gia đình chán nản của chị.
Chị lùa bọn trẻ vào trong bóng râm của mái vòm ngôi nhà dài, thấp. Ánh nắng trắng đập vào tấm ván cũ cũng màu trắng, mấy con gà đang vừa đi vừa bươi cỏ, và chị cất những bước nặng nhọc, vẻ mặt nghiêm nghị, thẫn thờ bước qua hàng hiên về phía cổng. Hương hoa cẩm chướng dễ chịu trong không khí và tiếng cười của những người da đen ngang qua những cánh đồng trồng bông…
Moa-den Aurélie đứng chiêm ngưỡng bọn trẻ. Bà đưa ánh mắt nghiêm khắc về phía Marcéline đang vẹo sườn bế con bé Élodie béo nục....
Keywords:
Nuối Tiếc
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
audio sách
,
tiểu thuyết
,
sách online
,
Cầu Ô Thước
,
Chuyện Ngụ Ngôn Của Bác Sĩ Miền Rừng
,
Người Mỹ Niệm Chú
,
Thời Gian Trôi Mãi
,
Làm Vk Ah Mãi Mãi Em Nhé
,
Những Trang Lẻ Chép Trên Hè Phố
,
Khăn Trắng Cho Cây
,
Chỉ Đao
,
Những Kẻ Lạ Mặt Lúc Bình Minh
,
Đối Đáp
,
Xin Mặc Áo Đỏ Cho Con
,
Trọng Sinh Chi Ngốc Phu Nhân
,
Tà Áo Học Sinh
,
Nam Thần Kêu Ngạo
,
Ruồi Trâu
,
Theo Dấu Chân Những Người Tàng Hình
,
Bá Tước
,
Tổng Giám Đốc Cưng Chìu Vợ Yêu
,
Cậu Bé Học Việc Và Thầy Trừ Tà Tập 3 Đêm Của Kẻ Đánh Cắp Hồn
,
Đỉnh Non Thần
,
Quán Rượu Người Câm
,
Vì Sao Ông Ackroyd Chết
,
Con Dốc Cổng Trường
,
Trong Vòng Lửa
,
Tuổi Hai Mươi Yêu Dấu
,
Ngàn Năm Chờ Đợi
,
Ái Ân
,
Sông Dài Con Cá Lội Đâu
,
Hoàng Hôn Lỡ Hẹn Chân Trời
,
Việc Này Lại Phải Nhớ Đến Cụ Nghè Bân
,
Ngày Mai Không Hẹn Trước
,
Sao Nỡ Vội Chết
,
Bình luận truyện