Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Sĩ Minh
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Ơn Đời Biển Rộng
Tôi choàng mình thức giấc. 5 giờ sáng, 19 tháng 10, 1979. Căn phòng nhỏ vẫn còn tối mịt. Như cái tối tăm mù mịt đã theo tôi suốt 4 năm dài đại học. Những sách vở nặng tính giáo điều đến ngô nghê. Những đêm nội trú ngủ trong lời nhồi sọ chính trị từ loa phóng thanh. Những hôm bị gọi lên phòng Tổ Chức vì bị tố không vững lập trường giai cấp. Và còn nhiều nữa...
Tôi đã đè nén bao căm hờn, để chuyển thành sinh lực. Học cho bằng được ngành cơ khí. Lắp đặt và sửa chữa bằng được máy tàu. Tôi đã nhìn vào biển rộng, và thề sẽ tạo dựng một cuộc đời mới. Tự do hay là chết.
Đã mấy lần vượt biển không thành. Bị bắt, và bị kỷ luật tại trường. Hôm nay có lẽ là lần vượt biển cuối cùng, vì dấu tích đã quá nhiều trong sổ bìa đen. Nghĩ đến những điều xấu nhất có thể xảy ra, miên man nhớ đến những người thân yêu tôi sắp rời xa trong chuyến hải trình đơn độc, tôi trầm ngâm sắp xếp chuyện phải làm, rồi ứa nước mắt cương quyết đứng lên. Ngày đầu cho cuộc vượt biển đã điểm.
Xếp vội một bộ quần áo, vài gói thuốc lá, vài viên thuốc cần thiết vào một ba lô rất nhỏ, tôi từ giã gia đình, ngồi ghế sau xe gắn máy của ba tôi, để trực chỉ về Hàng Xanh, Thị Nghè. Những xe lam, xe đò chở khách về miền duyên hải đã chờ sẵn. Tôi bước vào quán điểm tâm, gặp gia đình người chú, và một người hướng dẫn vượt biển.
10 giờ xe lam bắt đầu chuyển bánh đi Vũng Tầu, xa dần bàn tay vẫy vẫy của ba tôi, xa dần Thị Nghè nơi ấp ủ bao năm tháng mối tình thơ mộng của một thời sinh viên. Chuyện tình thủa nọ bắt đầu bằng tia mắt trao nhau trong chân lấm tay bùn một ngày Chủ Nhật lao động Xã Hội Chủ Nghĩa, rời bao buổi tối đèn sách bên nhau, bao cuối tuần hẹn hò. Những dịu êm đến day dứt mở lại từ ký ức, theo cảnh bên đường hiện đến, rồi lùi vội về phía sau. Trùng trùng điệp điệp.
Đến trưa, xe đi ngang một làng nhỏ trong tỉnh Bà Rịa. Người hướng dẫn vượt biên ra dấu xuống xe. Bẩy người bước theo, đi hàng một, giữ khoảng cách 5 m, cúi đầu để tránh tia nhìn của người địa phương, và không một lời nói chuyện. Ba bốn căn nhà lá đã sẵn sàng đón toán vượt biên. Tôi gia nhập vào một nhóm mười sáu người nằm ngồi la liệt trong một gian nhà. Mọi cửa được đóng kín. Trong bóng tối lờ mờ, người ta nhìn thoáng nhau trầm ngâm, yên lặng chờ đợi một bước ngoặt của cuộc đời. Thỉnh thoảng cơm nước được đem đến....
Keywords:
Ơn Đời Biển Rộng
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
văn học
,
audio sách
,
sách nói cho người mù
,
Nỗi Khổ Của Số Phận
,
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan
,
Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba
,
Bạc Hà Năm Năm Trên Ruộng Cải Thảo
,
Gió Không Thổi Từ Biển
,
Gieo Gió Gặt Bão
,
Mất Tích
,
Truy Đuổi
,
Tuần Trăng Mật
,
Một Mình Tôi Bước Đi
,
Thiên Hạ Hữu Địch
,
Huyết Long Tuyệt Kiếm
,
Trăng Lưỡi Liềm
,
Người Tình Tìm Đến Cửa
,
Trăng Lặn
,
Dịu Dàng Đến Vô Cùng
,
Cái Vốn Để Sinh Nhai
,
Vụ Bí Ẩn Cái Sọ Biết Nói
,
Yêu Cậu Học Sinh Cá Biệt
,
Tây Sơn Bi Hùng Truyện
,
Con Chim Xanh
,
Thiên Địa Càn Khôn
,
A Múi
,
Giao Ước Định Mệnh
,
Vô Diệm Xinh Đẹp
,
Bánh Ít Trần
,
Lấp Lánh Mưa Bay
,
Bắt Chước Hồ Xuân Hương Không Dễ
,
Sư Phụ Như Phu
,
Martin Eden
,
Yểu Iệu Thục Nữ
,
Bánh Phục Linh
,
Bình luận truyện