Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Công Hoan
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Phành Phạch
Nghe thấy chiếc đồng hồ treo thong thả điểm mười tiếng, bà uể oải sờ trên đầu giường, ấn ngón tay cái vào núm quả lê bấm chuông, rồi lại uể oải đặt phịch cánh tay xuống. Trời oi bức làm cho người ta mệt nhọc, chán nản và lười biếng.
Mấy hôm nay, nhờ trời, dân Việt Nam ta không phải phàn nàn rằng nước ta kém nực. Gớm ghiếc! Nóng đâu lại có nóng thế! Suốt ngày, ánh nắng rọi xuống, làm cho đất trắng xoá, nẻ kẽ, lá cây gục lả như sắp chết khát. Thỉnh thoảng, trận gió tây nổi lên, hắt hơi lửa vào mặt. Buổi tối thì im gió, nên khí nóng cứ lẩn quất một nơi. Quạt đến rã cánh tay, chẳng qua chỉ đổi hơi bức chỗ này lấy hơi bức chỗ khác.
Bởi vậy, ai kia, chứ bà thì thấy khổ lắm. Bà bứt rứt, khó chịu, nhiều lúc muốn vứt phăng cả chân tay đi, tưởng chừng như thế thì đỡ vướng víu. Bà rửa mặt, lau mình cả ngày, mà da vẫn nóng hầm hập. Bà bới tóc ngỏng lên tận đỉnh đầu, ngồi ngửa bụng ra, chống hai tay lại đằng sau mà thở. Nhiều lúc, ngó thấy trời xanh ngăn ngắt, bà phịu cả đôi môi dày và ướt, cau có nói:
- Lạy bố, thế này thì đến chảy mỡ ra mất!
Buổi tối, bà không thích đi đến những nơi thoáng khí để hóng mát. Phải vạ mà đánh phấn, mà bôi môi, mà đóng áo dài vào! Nực lắm và phiền lắm! Vả trời này, chắc gì kiếm được một nơi có tí gió để đứng? Chi bằng nằm trong buồng, tắt đèn đi cho nó có vẻ dịu mát, mở tung hai cánh cửa chớp, rồi vặn quạt máy vù vù. Như thế, may bà còn chợp ngủ được tị nào chăng. Mấy hôm nay, bà lủng củng suốt đêm.
Vậy thì bà nằm đó. Nhưng thoạt trông đố ai dám bảo là một người. Nếu người ta chưa nom rõ cái mặt phị, cái cổ rụt, cái thân nung núc, và bốn chân tay ngắn chùn chùn, thì phải bảo là một đống hai ba cái chăn bông cuộn lại với nhau, sắp đem cất đi. Thật thế, bà béo lắm, một cái béo rất hùng vĩ, ít ai có thể tưởng tượng được. Mùa hè, ai trông thấy bà mà không phát ngấy thì tôi không phải là người.
Bà bấm chuông để gọi con Đỏ con, vì đã mười giờ rồi.
Quả nhiên, con Đỏ con chưa dám ngủ. Nó thức để chờ bà gọi. Xong việc, nó mới được yên thân. Nó lừng lững lên, tay phe phẩy chiếc quạt giấy. Nó lên quạt hầu bà....
Keywords:
Phành Phạch
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
audio truyện đêm khuya
,
sách nói cho người mù
,
văn học việt nam
,
Bị Cắt Đứt Lưỡi Vì Dao Mổ Trâu
,
Yêu Nữ Tiểu Nương Tử
,
Lâu Đài Huyền Bí
,
Căn Phòng Kín
,
Cái Ghẻ
,
Khói Tết
,
15 Quy Luật Làm Việc Nhóm
,
Chiếm Đoạt Vợ Yêu
,
Khách Qua Đường Vội Vã
,
Tham Vọng Chiến Thắng
,
Nói Với Tuổi Hai Mươi
,
Đôi Vợ Chồng Sống Trong Kho Chứa Đồ
,
Hoa Thiên Lý
,
7 Món Ăn Ngon Bổ Dưỡng Từ Hạt Và Củ Sen
,
Đồ Mi Đã Héo Đêm Chưa Tàn
,
10 Chiêu Hay Để Nhà Tuyển Dụng Chọn Bạn
,
Mướp Đắng Nhồi Thịt
,
Biến Hồ Sơ Tìm Việc Thành Thương Hiệu Quảng Bá Cho Bạn
,
Sếp Anh Là Tên Xấu Xa
,
Quỷ Thê
,
Kẻ Vắng Mặt
,
Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai
,
Chọc Phải Người Đàn Ông Nóng Nảy
,
4 Cách Đối Phó Với Gián Điệp Công Sở
,
Những Ô Cửa Màu Xanh
,
Mỹ Vị Se Duyên Anh Với Em
,
Bài Kiểm Tra Nhớ Đời
,
Asisu Bh Phấn Khích
,
Bèo Giạt
,
9 Dạng Tính Cách Của Các Nhà Lãnh Đạo
,
Mát Dịu Với Khu Vườn Phong Thủy
,
Vũ Thần
,
Bình luận truyện