Cửa Hiệu Tự Sát Chương 1 Dó là một cửa hiệu nhỏ, không bao giờ có ánh nắng hồng vui tươi lọt vào. Cánh cửa sổ duy nhất nằm bên trái cửa ra vào, lại bị những khối hình nón bằng giấy và những chiếc hộp các-tông che mất. Trên then chốt cửa treo lủng lẳng một chiếc bảng con. Trên trần nhà những chiếc đèn nê-ông chiếu sáng một bà khách hàng. Bà tiến lại gần một đứa bé đang nằm trong chiếc nôi màu xám: - Ôi, nó cười kìa! Một phụ nữ khác trẻ hơn - bà chủ cửa hiệu, ngồi gần cửa sổ đối diện cái két nơi quầy thu ngân, bỗng la lớn: - Cái gì? Con trai tôi cười à? Không đời nào, nó không cười. Chắc là một nếp nhăn ở khóe miệng thôi. Sao nó lại cười được chứ? Rồi bà tiếp tục đếm tiền trong khi bà khách hàng cao tuổi đánh vòng qua chiếc xe nôi có mái che được kéo lên. Dáng bà bước đi chệch choạng với cây gậy chống. Với đôi mắt buồn, âm u và oán trách - bởi chứng đục thủy tinh thể - bà cứ khăng khăng: - Hình như đúng là nó đang cười....
Bình luận truyện