Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Lệ Hằng
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Pháo Bông
Tượng đứng trên bục gỗ cứng bọc nhung trắng. Mùa Giáng Sinh bến cảng nghẹt người. Một giờ cứng đơ người, Tượng được trả 40 đô la chứ không phải 30 đô la như mọi cuối tuần khác. Đứng trên bục cao, phủ kín ba tầng quần áo, một quần bó sát, váy lót, váy ngoài, Tượng biến thành cô gái từ trên trời rơi xuống cao ngất ngưởng giữa đám đông nghìn nghịt diễu qua diễu lại. Ông chủ còn cẩn thận làm một cụm mây giả bằng khói quanh bục cao để Tượng đứng điềm nhiên, thượng thị giữa thiên hạ chộn rộn bày đủ trò ngộ nghĩnh.
Tôi hay Tượng, Tượng hay tôi, không da không thịt, hay còn da còn thịt, không thành vấn đề, job của Tượng là phải đứng hàng giờ không được nhúc nhích. Nếu chồn chân quá muốn rục rịch cũng phải tuân theo những cử động chậm rãi của những tượng người mẫu bằng thạch cao giả. Mặt Tượng trét ba tầng phấn, bốn tầng son. Mi mắt cũng quẹt bốn tầng mascara cực dầy để che hai mắt to mộng thành mắt Tượng. Hai tay phải dơ ra như ban phép lành cho nhân loại. Hai chân phải cứng đơ như người gỗ.
Lúc được ông bầu vào tận trường kịch nghệ chọn mặt chọn tên, xăm xoi chân cẳng từng đứa, cuối cùng chọn được bốn cô, Tượng suýt nữa lọt sổ đoạn trường vì là dân tóc đen. Tuần lễ đầu đứa nào cũng tí tửng, job ngon quá trời, cứ việc đứng ngay như Tượng, tính giờ ăn tiền, không phải gào, phải thét bể họng trên sân khấu, không phải khóc lóc tỉ tê khi trong bụng đang muốn cười ngặt nghẽo. Không phải kề môi áp miệng với bạn diễn, mỗi cú hả họng ra sặc mùi rượu trộn hơi thuốc lá thành thứ mùi kinh khủng hơn mùi nước cống.
Mãi sau này cả bốn đứa mới té ngửa ra, làm Tượng giả, cứng đơ người, không ngọ nguậy tay chân, còn khổ hơn đóng kịch nhiều. Mùa nóng thì đúng là đại họa, son phấn dầy cộm, áo quần thùng thình biến thành cực hình tra tấn.
Mẹ tôi vẫn nói, tôi bị bệnh sạch sẽ hành bà từ lúc nhỏ. Bà phải dắt đi cả chục bác sĩ chữa hoài không khỏi. Lúc nhỏ, hễ bị mẹ sơ ý thả xuống đất không có miếng vải lót chân, tôi ré lên như còi tàu, hai chân co quặp, ôm chặt lấy người bà như bị kinh phong.
Lớn lên, hai tay tôi cứ thủ thủ trong túi, không dám đụng vào bất cứ vật gì. Muốn sơi món nào cũng lăm lăm nhòm xem sạch hay bẩn. Cuối cùng chỉ có mẹ nấu, mẹ dọn bàn tôi mới dám ăn. Tôi thành dân cà tong, mông ngực mỏng le mỏng lét là vì vậy.
Trong trường, tụi nó tưởng đâu, tôi diet kịch liệt lắm.
Chưa hết, mỗi lần đi đâu,...
Keywords:
Pháo Bông
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách kinh doanh
,
tiểu thuyết tình yêu
,
truyện ngắn
,
Giao Dịch Hàng Tỷ Tà Thiếu Xin Dùng Chậm
,
Sao Chiếu Mệnh
,
Phố Nhà Binh
,
Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải
,
Đâu Chỉ Mình Anh
,
Cổng Trường Vôi Tím
,
Bốn Mùa Bông Súng Nở
,
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả
,
Quyên
,
Không Thể Không Có Em
,
Thái Tử Phi Tham Ăn
,
Bạn Sẽ Làm Gì Khi Bị Mất Việc
,
Tấm Ảnh Màu
,
Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương
,
Tay Cắt Tay Bao Nở
,
Chào Em Như Hoa
,
Ông Xã Em Là Thú Nhân
,
Cây Lá Và Gió
,
Ông Chủ Xin Ký Tên Ly Hôn
,
Việc Này Lại Phải Nhớ Đến Cụ Nghè Bân
,
Tiên Ngục
,
Tuổi Mười Ba
,
Câu Hỏi Định Mệnh
,
Yêu Tình Cờ
,
Quà Của Mẹ
,
Cuộc Hôn Nhân Ấm Áp
,
Thuở Hồng Hoang
,
Diễn Văn Trong Lễ Khánh Thành
,
Sức Mạnh Tình Yêu
,
Nhất Phẩm Phong Lưu
,
Theo Đuổi Nam Thần
,
Gỗ Mục Không Thể Đẽo
,
Bình luận truyện