Phơi Sách, Phơi Bụng uỳnh có một lão trọc phú. Lão này đã dốt lại thích học làm sang, thỉnh thoảng mò đến nhà Trạng, đòi mượn sách. Tất nhiên lão có mượn được sách về thì cũng biết gì đâu đọc. Quỳnh bực lắm, một bận, thấy lão lấp ló đầu cổng, Quỳnh vội vác ngay chiếc chõng tre ra sân, cởi áo nằm phơi bụng. Lão trọc phú bước vào, thấy lạ, hỏi: - Thầy làm gì thế? Quỳnh đáp: - À! Có gì đâu! Hôm nay được cái nắng tôi đem phơi sách cho khỏi khô mốc - Sách ở đâu? Quỳnh chỉ vào bụng: - Sách chứa đầy trong này! Biết mình bị đuổi khéo, trọc phú lủi thủi ra về....
Bình luận truyện