Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Răng Của Chúng Mình
Nghe chuyện đời ngập ngụa đau của chị nửa chừng thì ý nghĩ đó xuất hiện trong đầu tôi. Được cho ăn thêm một nắm giận dữ nữa, nó nhanh chóng phình căng như bong bóng cho đến khi nổ thành cái câu, Người ta nói sở dĩ thiên hạ cắn ta vì muốn nhắc nhở rằng ta cũng có răng. Suốt chục năm trời bị bỏ đói, đánh đập, xẻo da thịt, chôn sống bởi chính tay chồng, chị bỏ răng ở đâu, sao không cắn lại?. Câu hỏi làm tôi áy náy đến mấy ngày sau.
Nhưng ngay hôm đó tôi vẫn cho là chị không thèm tự cứu mình. Dậm cẳng kêu trời, tôi thấy bức bối vì hàng xóm ở đâu, chính quyền đoàn thể ở đâu mà không bảo vệ một con người đang bị vùi dập tận đáy sâu, bị những nhục hình man dã. Giận vì cái ác nhơ nhởn trước mặt bao nhiêu người mà không ai ra tay nghĩa hiệp. Xã hội đã vô cảm đến mức này, đúng là không mong gì nữa. Nhưng chị có tự vớt đời chị chưa? Lúc chị đang kể đến đoạn chồng chém đứt gò má bằng dao phay, đâm mù mắt chị bằng cây đũa bếp, tôi nghĩ ngay ủa sao chị không bỏ đi, nắm níu gì. Thoát khỏi địa ngục cái đã, rồi tính sau.
Tôi muốn chị ngẩng đầu lên và nhìn trừng vào mắt kẻ thủ ác, dùng bất cứ gì có thể vớ được để chống đỡ đòn roi (như chồng cũng vớ được bất cứ gì trong tầm tay để ra roi đòn), hay ít ra chị cũng bỏ đi nếu nhắm cầm cự không nổi. Nhưng với bao nhiêu bạo hành trút xuống đầu mà khi nhìn lại, chị chỉ chép miệng, ‘tôi khổ dữ lắm cô ơi. Câu đó làm tôi có cảm giác sau mỗi trận đòn, chị chỉ nghĩ má mình cũng bị ba đánh, rồi cũng quen thôi hoặc thân đàn bà con gái yếu nhớt như mình thì biết đi đâu.
Cái huyệt mà chồng đào để chôn lấp chị, nó có miệng, chị biết sao không. Bầu trời ở trên đó thì rộng vô cùng, chị biết. Con kiến coi nhỏ vậy mà cũng biết cắn và cắn rất đau, chị biết. Chuột khiếp nhược trước con mèo thế nào, nhưng cũng biết cong đuôi bỏ chạy những khi bị đụng trận bất ngờ. Hồi nhỏ, không cần má dạy thì bản năng tự nhiên mình cũng biết tránh xa đám cháy, nhánh cây gãy. Chị không dám trèo lên khỏi miệng huyệt, vì không đoán được chồng đang thủ dao hay kéo ngồi chờ trên ấy, nhưng ít nhất chị phải nghĩ tới việc chống trả, vượt thoát dù chỉ một lần. Ý nghĩ là thứ sống dai, mình có bỏ đói thì nó cũng còn đó, bằng nuôi cầm chừng thì nó lớn lúc nào mình không hay. Chẳng nhất thiết đáp trả bằng bạo...
Keywords:
Răng Của Chúng Mình
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
truyện ngắn
,
tiểu thuyết
,
tiểu thuyết tình yêu
,
Lỗi Hẹn Với Mình
,
Phong Thuỷ Sân Phơi
,
Bến Không Chồng
,
Độc Thủ Phật Tâm Ma Chưởng Ân Cừu
,
Bài Hát Cũ Bây Giờ Ai Hát Nữa
,
Bắt Được Rồi Vợ Ngốc
,
Án Mạng Dưới Đáy Hồ
,
Thiên Thần Hay Ác Quỷ Nàng Công Chúa Đến Từ Bóng Đêm
,
Hai Con Gà Trống
,
Bạch Hổ Tinh Quân
,
Xướng Môn Nữ Hầu
,
Sự Trả Thù Của Tuyết
,
Cô Nhi Nhỏ Bé
,
Cái Hột Mận
,
Ngủ Cùng Sói Đồng Lang Cộng Chẩm
,
Cô Dâu Mặc Váy Đen
,
Con Bướm Màu Hồng
,
Những Cánh Chim Không Mỏi
,
Trả Nghĩa Cho Cha
,
Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
,
Hoa Bồ Công Anh Sẽ Bay Về Đâu
,
Cơm Sườn Tân Biên
,
Kiểm Soát Phiền Muộn
,
Những Cuộc Săn Rùng Rợn
,
Ỷ Thiên Đồ Long Ký
,
Vụ Bí Ẩn Bẫy Chết Trong Hầm Mỏ
,
Ngoại Truyện Hoa Thiên Cốt
,
Tội Lỗi
,
9 Cách Giữ Bí Mật Tại Nơi Làm Việc
,
Sẽ Đến Lúc
,
Thệ Bất Vi Phi
,
Xin Chào Tông Chủ Tạm Biệt Tông Chủ
,
Bình luận truyện