Rất Tiếc Là Không Xong Rồi - Muốn gì thì muốn, chúng tôi cũng cứ cưới vợ cho anh! - mọi người xúm vào bảo tôi vậy. Tôi giãy nảy lên, làm ra bộ không thích. Nhưng kỳ thực trong thâm tâm không có gì phản đối cả. - Cô này chăm chỉ nết na lắm! - Họ tìm cách thuyết phục tôi. Con gái mà điều đầu tiên được khen là nết na chăm chỉ, thì ắt là nhan sắc không ra gì rồi! Chắc thế nào cũng có khuyết tật gì đó. - Nết na hay không tôi cũng không cần lắm. Cốt nhất là làm sao mặt mũi phải dễ coi một tí, để nếu không phải suốt ngày, thì ít ra đôi lúc có thể ngắm được - tôi rụt rè bảo họ. - Cô ấy đi với anh thì xứng đôi lắm rồi, - họ nói cốt để tôi yên lòng. Nhưng chính đó lại là điều tôi sợ nhất...... - Cô ấy là người có học thức. Tiếp xúc với cô ấy thế nào anh cũng sẽ thấy hợp ngay!...
Bình luận truyện