Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Tùy Bút
Giới thiệu:
Sa Mưa
Không khí ướt đầm vì mưa suốt đêm qua. Chợ xem xép nước. Người mua vắng ngắt. Kẻ bán trùm cao su im lìm như tượng trong làn mưa mờ đục. Gió như tiếng thở dài.
Út Chín vẫn ngồi nép bên hông tường của quán cà phê, ngay đầu hẻm. Gối ép vào ngực, tay bâng quơ ngắt lá rau úa. Dáng ngồi không đổi, hệt như lần đầu tiên chị gặp nó, ở chỗ này. Chị nhớ, lúc đó, chị mừng quýnh, kêu giật giọng, Ê, Út Chín!. Con nhỏ thảng thốt quay nhìn. Và sự ngỡ ngàng, vui sướng trong mắt vụt tắt, nó cụp xuống, nói chị lầm rồi, tui không phải Út Chín.
Không, dù con bạn bây giờ gầy gò quay quắt, dù khuôn mặt đã đen đúa sắt seo, dù nó không nhìn nhận, chị chắc chắn nó là Út Chín. Con nhỏ ở trong xóm ngoại chị ngày xưa, đã cùng chị rong ruỗi qua miền thơ dại. Đã cùng chị hái trái ô rô, đước, hái bông tra, bông lồng đèn… để chơi nhà chòi. Buổi trưa hai đứa trốn ngủ chém vè ra nhà xuồng búng thun. Có dạo hai đứa bỗng dưng mọc ghẻ, bị cạo đầu trọc lóc, cứ nhìn nhau hết khóc rồi cười. Có lần hai đứa đi kéo tép ở hào ranh sau vườn, xớn xác không thấy ổ ong đeo trên nhánh bình bát, Út Chín bị ong nghệ túa ra bu vàng đầu, chị nhào lại dìm nó xuống nước, kéo chạy lên bờ. Bứt cọng môn nước chấm vào những chỗ ong chích để lấy nọc, con bạn khóc vì đau, chị khóc, cũng vì đau.
Làm bạn nửa chừng chị thôi ở với ngoại, về chợ. Lâu lâu cũng có người nhắc, ba Út Chín mất, sau nữa nghe Út Chín lấy chồng, rúc sâu trong đồng, trong những kinh rạch chằng chịt.
Nhưng giờ Út Chín cúi đầu chối phắt, chị đành quay đi. Bỗng chị nhìn mình, thấy ngột ngạt vì đôi giày cao gót, quần màu kem sang trọng làm nổi bật chiếc áo hồng. Chân bước chần chừ, chị nghe loáng thoáng tiếng Út Chín, như đang phân bua với mấy chị bạn hàng, em nghèo quá…. Chị nghe ruột xót cồn cào. Chị quay lại chỗ Út Chín, mua bó rau, ngỏn ngoẻn nói mình lầm. Chị săm soi chê rau xấu rau già, chị cò cưa mặc cả.
Buộc lòng. Để Út Chín có thể còn ngồi bán ở chợ này. Để mỗi ngày, chị được nhìn thấy bạn. Để đau lòng nhận ra, nó nghèo thật, nghèo quá (Có lẽ con nhỏ vẫn nghèo y như hồi cùng chơi chung, nhưng chị thì đã khác xưa rồi). Cái áo khoác ngoài lấm lem mủ chuối, đôi bàn tay gân guốc, những đầu móng tay còi cọc đen thui vì nhựa rau muống, bàn chân nhợt nhạt, tái xanh trên đôi dép Lào mòn vẹt đằng gót. Tất cả những cái đó nói chung...
Keywords:
Sa Mưa
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
audio truyện online
,
văn học nước ngoài
,
truyện ngắn
,
Hòn Đảo Phía Chân Trời
,
Con Chó Nhỏ Mang Giỏ Hoa Hồng
,
Biện Bạch
,
Nỗi Bất Hạnh Của Đời Tôi
,
Cái Bẫy
,
Chưa Đỗ Ông Nghè Đã Đe Hàng Tổng
,
8 Cách Nâng Cấp Bản Thân Khi Ứng Tuyển
,
Cưỡng Chiếm Giường Vua Bạo Quân Thỉnh An Cho Bổn Cung
,
Gấu Ơi Giúp Anh
,
Hoài Niệm Tuổi Thơ
,
Cơ Giới Khách
,
Tướng Công Bám Người
,
Mái Chùa Xưa
,
Thất Giới Truyền Thuyết Hậu Truyện
,
Tính Tình Và Nhân Cách
,
Sông Ơi Hãy Gọi Cha Về
,
Iliad Và Odyssey
,
Cuộc Ngao Du Của Tí Hon
,
Trời Xanh Biển Cũng Xanh
,
Long Vương
,
Tiếng Sét Xanh
,
Đồng Bạc Trắng Hoa Xòe
,
Tuyển Tập Truyện Trạng Quỳnh
,
Yêu Thần Ký
,
Vợ Trả Bài
,
Xúc Thủ Sinh Xuân
,
Đứa Trẻ Giấy
,
Truyện Tìm Kiếm Cứu Hộ Trong Rừng Sar Nosleep
,
Người Bạn Nhiệt Tình
,
Cành Hoa E Ấp
,
Vũ Điệu Của Trung Tá
,
Kính 3 Phá Quân
,
Bình luận truyện