Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Trường
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Sau Cuộc Chiến
Nam loạng choạng đứng dậy, rờ rẫm mãi mới bước ra được cửa xe, người phụ xế phải giúp anh và gần như nâng bổng anh lên đặt xuống vệ đường, rồi chiếc xe phóng đi để Nam ngồi lại một mình. Nam bỗng thấy lòng chùng xuống. Một nỗi buồn da diết xâm chiếm… Quê hương anh đây ư? Cánh rừng rậm rạp xanh tươi xưa, nay chỉ còn trơ lại những quả đồi đỏ quạch, chang chang nắng. Hơn chục năm ở chiến trường, Nam không bị vết thương nào dù anh đã tham gia hàng trăm trận đánh dữ dội, được phong cấp tiểu đoàn trưởng ngay trận địa. Nhưng anh lại mang một căn bệnh quái ác: đục thuỷ tinh thể. Một mắt trái của anh có điểm đen nơi con ngươi cứ dần dần trắng bệch ra rồi không nhìn thấy gì nữa. Con ngươi bên phải cũng bị như thế, nhưng nhẹ hơn. Cho đến ngày chỉ huy đơn vị đánh vào Sài Gòn, anh vẫn còn nhìn thấy cảnh vật. Vậy mà có nửa tháng, tình hình đã tồi tệ hơn, anh nhìn đâu cũng thấy một làn sương che phủ.
Nắng chói chang làm cho Nam thấy đầu nhức ê ẩm, anh phải cố gắng ngồi dậy, xốc lại ba lô, tìm đường về nhà. Mỏi chân, Nam ghé vào một ngôi nhà mới cất ven đường. Vừa vào đến cửa, vật đập vào mắt anh đầu tiên là trên tường gắn chiếc đầu trâu, nét tạo dáng của đôi sừng quen thuộc làm Nam sững sờ Con Nhất Đẳng. Anh ào lại vuốt ve đôi sừng cong từng một thời kiêu dũng, nghẹn ngào: Trâu ơi, mày đã chết rồi ư? Ừ, kể ra mười mấy năm trời, mày phải già phải chết, đó là lẽ thường tình của tạo hoá, nhưng tao vẫn thấy bất ngờ vì khi trở về không còn mày nữa.
- Nam phải không? Tiếng ông già làm Nam giật mình ngẩng lên: ông già run run đưa tay cho Nam. Tóc râu ông bạc trắng, người đã quá yếu rồi. Nam linh cảm ông già chỉ còn sống được một thời gian ngắn nữa. Ôi thời gian! Ngày xưa ông là người xông xáo, vui tính. Cả làng chỉ ông có chiếc đài bán dẫn to tướng. Buổi tối, bà con thường kéo đến nhà ông ngồi chật trong nhà lẫn ngoài sân nghe tin thời sự. Ông nắm rành rọt tin trong nước, thỉnh thoảng lại giảng giải cho mọi người nghe. Bà con thường gọi ông là ông Song thời sự. Ngày Nam đi bộ đội, con trâu mà suốt tuổi thơ anh chăn dắt trao lại cho thằng Sáu, con trai út của ông nuôi.
Sau này, mỗi khi sắp bước vào một trận đánh mới hay nằm trên chốt chờ một đợt phản kích của quân giặc, Nam hay nhớ về bãi Nga, bãi cỏ rộng dưới chân núi Nga, nơi giáp ranh giữa làng Chế và làng Thạch....
Keywords:
Sau Cuộc Chiến
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
tác phẩm
,
văn học
,
văn học việt nam
,
Chưa Ai Nói Em Là Con Gái Sao
,
Nghệ Thuật Làm Việc Qua Điện Thoại
,
Hào Môn Ẩn Hôn Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã
,
Hoàng Hôn Cuối Cùng
,
Lương Tiên Khó Cầu
,
Sự Tích Con Cóc
,
Con Dốc Cổng Trường
,
Vương Phi Của Yêu Tinh Vương
,
Hoàng Hôn Lỡ Hẹn Chân Trời
,
Tôm Hùm Xào Hành Gừng
,
8 Tiêu Chuẩn Của Nhân Viên Vàng
,
Thế Thì Nhà Báo Là Ông Trời
,
Truyện Cho Những Cặp Tình Nhân
,
Yêu Vẫn Nơi Đây
,
Khoảng Trời Mưa Hạ
,
Người Nhạc Sĩ Mù
,
Nhật Thực
,
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ
,
Ức Vạn Hào Môn Boss Lạnh Lùng Hung Hăng Yêu
,
Ngôi Nhà Nhỏ Trên Thảo Nguyên Tập 1 Ngôi Nhà Nhỏ Ở Big Woods
,
Những Chiếc Gáy
,
Chợ Bên Đường
,
Cái Chết Cô Ca Sĩ Trẻ
,
Mẹ Chồng Làm Gì Khi Con Dâu Bắt Đầu Về Nhà
,
Lễ An Táng Tiến Hành Như Thế Nào
,
Tam Đại Tiểu Thư Danh Tiếng
,
Sự Trả Thù Của Nữ Bang Chủ
,
Quá Trình Dưỡng Thành Yêu Hậu
,
Gió Mùa Thao Thức
,
Xuyên Tâm Lệnh
,
Biên Tập Sách Nghề Dành Cho Người Trẻ
,
Cuộc Nổi Loạn Trên Tàu Caine
,
Bình luận truyện