Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Quang Thân
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Sông Nước Đời Thường
Năm đó bố tôi không bệnh tật gì mà chết, gọi là chết đói cũng được. làng đò dọc chuyên chở khách buôn và củ nâu từ chợ Phố xuống Vinh chết già một nửa. Những người chết đầu tiên trong các làng là thợ rèn, sau đó đến phiên những người đi đò dọc, trong khi những người này chết đói thì dân vạn chài ven sông Phố ăn cá nướng trừ bữa. Rồi đến họ cũng chết. Cuối cùng là nông dân. Cả một vùng ven sông Phố chết vãn người. Bến sông vắng ngắt. Chỉ có những con ngựa Nhật thả rong gậm cỏ. Chúng cũng bị giết thịt. Người ta biết chắc chắn là ăn thịt ngựa vào sẽ đi ỉa chảy mà chết ngay, nhưng dù có thế nào thì cũng có cái để cho vào mồm mà nhai cho đỡ cơn đói. Cho đến lúc không còn ai đủ sức cầm dao mổ ngựa nữa. Và những con ngựa Mãn Châu lính Nhật bỏ lại cũng tự chết, xác kềnh càng ven bờ sông không ai dòm ngó gì đến.
Vậy là chỉ còn mẹ tôi và tôi. Mẹ không còn sức lực gì, cứ thả nốc xuôi sông Phố. Không có tiền nộp để qua âu thuyền Bến Thủy vào thành phố Vinh, mẹ tôi cứ để thuyền trôi ra biển. Một ông vạn chài Cửa hội góa vợ, cột thuyền của chúng tôi vào thuyền của ông. Ông nuôi hai mẹ con tôi. Rồi ông lấy mẹ tôi làm lẽ. Cá không đánh được. Cả nhà lại đói. Bà vợ cả đánh ghen. Một hôm bố dượng bảo tôi: Tao không có chi cho mi ăn nữa. Cũng không thịt mi trừ bữa được. Tao thả mi lên bờ rồi vô Vinh mà kiếm ăn. Ðừng cho mẹ mi biết. Nếu có chết đói thì nhớ phù hộ cho mẹ mi và cho tao! Tôi dạ rồi lên bờ. ở Vinh thì khó chết đói hơn. Vì người đông như kiến. Mỗi người đánh rơi một hạt cơm cũng đủ nuôi được bao nhiêu người. Tôi vẫn sống. Cứ sống. Gan lì bươn chải đủ cách. Cách hay làm nhất là ăn xin. ¡n xin cũng có số. Có người xin được, có người không. Tôi thường được nặng bị hơn kẻ khác. Mới bảy tuổi, tôi nuôi một bà già. Bà thường bắt rận cho tôi, ăn với tôi những miếng bánh chưng dính đầy cát người ta đánh rơi xuống đất hay những vốc cơm thừa, hạt khô hạt nhão, hẩm trắng lẫn lộn, nồng nặc mùi bao dứa Sài Gòn. Rồi ở ga Vinh có những đoàn tàu chở người vào Nam đánh nhau với Tây. Tầu nam tiến. Tôi trốn lên toa chở than, đi đến đèo Cả, tức là hết đường tàu chạy thì thôi. Các anh bộ đội nhặt tôi về. Nhỏ con quá, biết làm gì bây giờ. Dù sao thì không bỏ tôi ở đâu được. Tôi trở thành chú liên...
Keywords:
Sông Nước Đời Thường
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
audio truyện online miễn phí
,
tiểu thuyết hay
,
truyện ngắn
,
Con Gái Và Bố
,
Ôsin May Mắn
,
Black White
,
Tiểu Hỗn Đản Vs Đại Tổng Tài
,
Loạn Thế Thịnh Sủng
,
Hiệp Sĩ Sắt
,
Cold Boy Cool Boy Hay Play Boy
,
Vai Diễn Cuối Cùng
,
Bệnh Bò Điên
,
Ma Nhập
,
Trung Úy Chờ Mua Xe
,
Suối Nguồn
,
Đại Minh Vương Hầu
,
Cá Ông Hình Khoang Tàu
,
Thế Bất Khả Đáng
,
Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai
,
3 Con Heo Con Và Con Sói
,
Gió Mang Mây Ôm Lấy Nắng
,
Người Đầm
,
Xuân Mang Lưu Luyến
,
Tối Chung Trí Năng
,
Vợ Chồng Lão Twit
,
Những Nhành Mai Vàng Cho Em Tôi
,
Yêu Em Không Cần Quá Cuồng Si
,
Ngọc Quan Âm
,
Kế Hoạch Mai Mối
,
Đại Đường Song Long Truyện
,
Cưới Chui Với Trung Tá
,
Truyện Anh Khờ Được Kiện
,
Đông Mơ
,
Chuyện Tình Ở Vương Quốc Vampire
,
Giáo Lý Hôn Nhâncông Giáo
,
Bình luận truyện