Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Bản
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Thời Chuồn Chuồn Cắn Rốn
Nhẽ ra, phải, nhẽ ra, chúng tôi phải là đôi bạn chí thân. Tôi là Chí, hắn là Thân, hai cái tên do bố mẹ đặt cho theo ý riêng, mà có lúc tưởng như tạo hóa sắp đặt.
Thân ở ngõ trên, tôi ở ngõ dưới. Thân bằng tuổi tôi, học dưới tôi một lớp, còi cọc hơn tôi, chơi với nhau từ thời con nít, bảy tám tuổi gì đó, có lần suýt nữa đã đồng sinh đồng tử với nhau. Tôi vẫn nhớ như in cái lần ấy. Chúng tôi chưa biết bơi, mặc dầu đã cho chuồn chuồn chúa cắn rốn dăm bảy lần.
Lần ấy chúng tôi rủ nhau ra tắm ao cuối ngõ. Khoảng hai ba giờ chiều, xung quanh vắng tanh không một bóng người. Ao nông, lội ra tận giữa ao, nước chỉ đến ngực. Chúng tôi dắt tay nhau, nhích dần từng bước nhỏ, tiến về phía bờ bên kia chẳng hiểu để làm gì, hơn nữa bờ bên kia là một vạt đất hoang, cây cối um tùm, đầy rắn rết, ít khi có người sang. Nhích dần, nhích dần, nếu nước sâu thêm đến cổ, sẽ dắt tay nhau quay lại. Nhưng đáy ao vẫn bằng phẳng, nước vẫn không quá ngực. Được hai phần ba ao, bỗng tí ủm, cả hai nhào xuống thùng đấu, rời nhau ra.
Sau này, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn không hiểu tại sao chìm nghỉm dưới nước sâu tôi lại làm được cái điều kỳ lạ là quờ quạng dưới đáy rồi lần ra bờ thùng đấu, còn tay kia không quên khua khoắng kéo được cánh tay Thân, cùng leo lên. Âu cũng là cái số không chết bởi xung quanh nào có bóng ai để biết mà ra cứu. Bản năng sống, hay còn phải trả nợ đời, hay tạo hóa muốn ban tặng chúng tôi một kỷ niệm khó quên, chỉ biết rất mừng, tuy bị uống nước ao khá nhiều. Nhưng rất lạ là cả tôi và Thân sau đó chẳng bao giờ nhắc lại với nhau chuyện cũ, và cũng chẳng bao giờ tắm lội cùng nhau nữa. Rồi thì tôi cũng biết bơi, chỉ mấy tháng sau thôi, đứa biết bơi dạy đứa chưa biết bơi, lúc đầu bơi úp mặt, rồi bơi ngửa, rồi bơi được thật sự tuy chỉ dăm bảy mét. Còn Thân, vì không cùng tắm lội, có biết bơi không, tôi không biết và cũng chẳng bao giờ hỏi.
Tuy vậy, thỉnh thoảng vẫn chơi với nhau. Đêm, đốt đèn rủ nhau đi bắt dế chọi. Dế của tôi bao giờ cũng thua. Rồi chơi bi, chơi đáo. Cũng vẫn thua. Tôi nhớ một lần chơi đáo ngay ngoài ngõ nhà tôi, tôi thua khá nhiều. Chiều đã tắt nắng, anh Lân, người giúp việc của nhà tôi gọi tôi về ăn cơm. Mẹ tôi đã mất, cha tôi có việc buôn bán phải đi vắng mấy hôm, nhà chỉ có mỗi hai anh em, anh...
Keywords:
Thời Chuồn Chuồn Cắn Rốn
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
truyện ngắn
,
sách kinh doanh
,
sách nói cho người mù
,
Ở Cùng Nhà Với Mỹ Nam
,
Cầu Vồng Trắng
,
Năm Phút
,
Phía Sau Một Cô Gái
,
Tiếng Thở Thời Gian
,
Bảy Ngôi Làng Ma
,
Cô Vợ Của Tôi
,
10 Cách Đối Phó Với Những Lời Khiếu Nại Của Khách Hàng
,
Hai Thằng Khốn Nạn
,
Những Vì Sao
,
Eragon – Cậu Bé Cưỡi Rồng Tập 1
,
Thục Nữ Nghich Lửa
,
Bún Mọc
,
Một Ngày Và Một Đời
,
Bài Học Tiếng Việt
,
Ai Quyền Hơn Ai
,
Ngược Nước
,
Phải Cố Gắng Thi Lại Thôi
,
Án Mạng Đêm Động Phòng
,
Luận Anh Hùng Hệ Liệt 1 Ôn Nhu Nhất Đao
,
Tam Đại Tiểu Thư Xinh Đẹp Và Tam Đại Thiếu Gia Lạnh Lùng
,
Tiểu Long Nữ
,
Nhà Thơ Lãng Tử
,
Mãi Mãi Cưng Chiều Em
,
Phiêu Bạt
,
Lộng Triều
,
Một Chuyện Có Thật
,
Ta Là Thực Sắc
,
Hanxơ Sắt
,
Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi
,
Điện Thoại Này Dùng Chung Nhé
,
Ba Cô Nàng Tài Năng Và Tam Thiếu Gia Hoàn Hảo
,
Bình luận truyện