Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Lê Đức Dương
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Thời Đã Xa
Hồi tôi mới đến, cây xà cừ đầu phố thưa thớt lá. Ðã thế thỉnh thoảng chú Sùng cứ vác dao ra chặt phầm phập những cành non. Mỗi lần chặt xong chú nhìn lại lẩm bẩm: Chặt thế cho thoáng..... Lúc đầu tôi không hiểu vì sao chú cứ làm cái việc ấy. Nhưng có một tối, bố mẹ tôi đi chơi, để tôi ở nhà, tôi sang phòng chú Sùng. Phòng chú ở sát ban công nhìn xuống phố. Qua khung cửa hoa sắt leo lét sợi tóc tiên no ứ bã chè: Phố buồn tênh. Thấy tôi sang chú nhỏm dậy cười lăn nhăn, trông rất quái. Chú ném cho tôi tập sách màu có in hình nhiều phụ nữ rất đẹp: - Mày ngồi đấy mà xem, đừng đem đi đâu đấy!
Lúc tôi ngẩng lên đã thấy chú ở ngoài ban công, hút thuốc. Chú rít như xít răng làm cong gân cổ nổi lên đỏ au như con giun uống thuốc đỏ. Tôi nhìn xuống đường, chỗ gốc cây xà cừ cụt ngọn có mấy người lố nhố. Họ thì thầm như đốm lửa điếu thuốc. Vừa rụt rè, vừa mạnh mẽ. Rồi một chốc một chiếc xe máy chạy vụt đi, theo sau một chiếc khác, phía sau yên một người con gái cúi mặt, tay bấu chặt vào vai người đàn ông. Hai chiếc xe chạy vụt mất, một người đàn bà đứng tuổi thất thểu dắt đứa bé đi sang phía bên kia đường, nơi có quán bánh bèo, sì sụp người ăn: Chú Sùng nghiến răng rủa thầm: Ðồ khốn nạn! Mai phải cắt cổ nó.
ở góc đường chỗ tôi ở có mấy con người rất lạ. Ðó là một gã bán bánh tiêu má phúng phính, nhìn qua cũng biết gã rất khoái trẻ con. Bằng chứng mỗi khi trẻ con tới, kể cả tôi thằng nhóc chẳng bao giờ có tiền mua dù chỉ một chiếc bánh nhỏ nhất trên mâm cơm của gã. Thế mà gã vẫn khuỳnh chân xuống như con bò hiền từ, hai tay vẫy vẫy, miệng lúng phúng: Pách! Pách Pách nghe nhỏ! Pách nghe nhỏ. Hoặc có lúc gã lắc lư, chao đảo như con gấu xiếc, vuốt đầu lũ trẻ con của mình. Nhưng gã chỉ trả lại góc phố này lúc buổi chiều. Có hôm trời mưa, gã đứng núp dưới hiên gỗ, co ro, môi tái ngắt, mắt lơ là tìm trẻ con.
Người thứ hai là một ông già cũng người Tàu, người cao ngỏng đét giơ xương như một con gà đã già. Lão tên gì tôi không biết, chỉ biết lão có cách rao hàng rất buồn cười: ế! ế! Càng ế càng ngon... ơ... Và khi nào mệt quá gã chỉ róng cổ: ế! ế.... Còn khi nào bán được nhiều bánh, lão xổ ra một tràng tiếng Hoa theo lời rao rất vui vẻ. Tôi không hiểu sao cuộc sống của lão chỉ có thể róng riết trên chiếc cổ con...
Keywords:
Thời Đã Xa
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách lịch sử
,
truyện audio
,
audio truyện đêm khuya
,
Mối Tình Đầu Của Thiếu Úy
,
Chiến Hữu
,
Ta Là Vợ Của Ma Tôn
,
Vương Phải Tình Em
,
Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt
,
Black White
,
Sách Cũ Và Người
,
Máu Hồng Y
,
Lũ Sẻ Thu
,
Cây Đa Thôn Vĩ Hậu
,
Giờ Hoàng Đạo Là Gì Cách Chọn Giờ Hoàng Đạo
,
Khe Hở Hạnh Phúc
,
Những Kỳ Nghỉ Của Nhóc Nicolas
,
Hương Thơm Mê Hoặc Của Hoàng Hậu
,
Đại Nghĩa Diệt Thân
,
Trầm Nịch
,
Đường Lên Đỉnh Vinh Quang
,
Hôn
,
Hồ Ly Trắng
,
Thành Phố Buồn
,
Bích Huyết Kiếm
,
Em Chỉ Không Muốn Gặp Gỡ Người Khác
,
Bà Vợ Ở Nhà Ngoại Tình
,
Có Chết Tôi Cũng Bắt Em Về Làm Vợ Đấy
,
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
,
Nến
,
Quà Tặng Và Cách Tặng Quà
,
Con Trai Và Má
,
3 Cách Để Có Một Câu Chuyện Súc Tích
,
Z28 Vượt Tuyến
,
Vương Gia Độc Sủng Thất Tiểu Thư
,
Cơ May Thứ Hai
,
Bình luận truyện