Tiện Túc Ở một trị trấn nọ, mọi thứ đều bị cấm đoán. Bởi chỉ có một thứ không bị cấm là trò chơi đánh trổng, dân chúng của thị trấn ấy thường tụ tập trên những bãi cỏ phía sau thị trấn và suốt ngày chơi đánh trổng. Và vì những điều luật cấm đoán đã được ban hành dần dần, mỗi lần về một thứ, và luôn luôn có lý do chính đáng, nên không ai tìm thấy cớ gì để phàn nàn hay thấy phiền hà gì trong việc thích ứng với tình hình mới. Nhiều năm trôi qua. Rồi một ngày kia quý viên chức công an thấy rằng chẳng còn lý do gì để mọi thứ phải bị cấm đoán nữa, và các ngài bèn sai những thằng mõ đi báo cho dân chúng biết rằng họ muốn làm gì thì cứ làm. Những thằng mõ đi đến những nơi dân chúng thường tụ tập. - Nghe đây, nghe đây, - chúng rao, - không còn thứ gì bị cấm đoán nữa. Dân chúng vẫn tiếp tục chơi đánh trổng. - Có hiểu không? những thằng mõ khăng khăng nhắc lại. Quý vị được tự do làm bất cứ thứ gì quý vị muốn....
Bình luận truyện