Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Miêng
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Trầm Hương
Nhà chúng tôi nằm trong con đường nhỏ yên tĩnh. Bên kia công viên um tùm cây trăm tuổi che mát lối đi điểm trang bằng đủ loại hoa. Ông nội quen nghiệp rông rừng tìm trầm nên ba thế hệ nhà tôi thường rảo công viên sau bữa cơm chiều, sợ nội đi một mình té. Trầy trật mua căn nhà cạnh công viên vì vậy. Với kinh nghiệm thực địa và nghề thuốc Bắc, nội khật khưỡng giảng cho chúng tôi nghe dược tính cây lá và bịnh tật của chúng. Đã thuộc nhuyễn môi, vẫn làm bộ lắng nghe. Tới góc nào nội cũng lức láo như thể có trầm ẩn dật đâu đó chờ nội moi ra ít nhất vài bao tải, phỉ chí giấc mơ biệt thự. Cô đe Này, khi nào có cơ ngơi mới đừng hòng ngủ ké giường tao nữa nhé. Tôi vênh váo con cóc thèm. Biệt thự là bự thiệt, con sẽ đòi một phòng to gấp đôi cái chuồng cô hiện tại, cấm cửa cô. Một lần tôi hái cái hoa đỏ tươi cánh mỏng như bướm, lạ hoắc, chưa kịp hỏi nội hoa gì đã bị cô bóp tay thổi vào tai: Mày có thấy anh chàng ngồi đọc sách trên băng đá kia không? Theo hướng mắt cô nhướng, tôi gật đầu. Khẽ hơn: Tao chịu anh chàng đó. Tôi thích thú tròn mắt: Mà... - Im mồm. Cấm thèo lẽo đấy nhé!
Đêm đó tôi leo vào giường sớm, bắt cô phơi lòng trải dạ. Tôi tự động tuyên thệ đủ điều, rằng con sẽ không mách lẻo, cạy miệng con cũng không mở, bố hay ông nội đánh con cũng không hé răng, ai mua chuộc gì con cũng im... Tôi kéo Chúa làm chứng. Cô cười ngặt nghẽo. Cô Út không chim sa cá lặn nhưng được cái duyên cười và kể chuyện. Nghe cô cười đang tang lễ cũng quên khóc. Không phải thủy tinh loảng xoảng. Không phải suối nguồn róc rách. Không phải tơ lụa lao xao. Không phải gió chiều nghịch lá. Mà tất cả những âm thanh ấy cộng lại, oà vỡ, tràn lan, lây nhiễm. Cô kể chuyện thì kiến trong hang cũng bò ra ngóng. Phụ với miệng, mắt mũi tay chân đều râm ran, đủ thứ âm thanh và muôn vàn hình ảnh trước mắt người nghe, lao xao rộn ràng. Chỗ nào hấp dẫn ly kỳ nhất cô im, chờ giục. Tôi ôm riết, vòng tay nhỏ bé quấn không hết thân hình ai cũng cho là phục phịch. Thường nhiều điều chưa thể hiểu hết, hỏi thì cô bảo không hiểu rồi sẽ hiểu, bây giờ mày cứ nghe, không cần thắc mắc. Tôi nói cô xem con như cái thùng rác xổ bầu tâm sự. Cô cười to, bảo ừ đúng vậy, không chịu thì xéo. Nhưng tôi là cái đuôi, cái bóng, cái gót chân cô. Có bao giờ cái đuôi lìa phần hậu. Có bao giờ cái bóng tách khỏi...
Keywords:
Trầm Hương
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
truyện audio
,
văn học
,
sách kinh doanh
,
Dưa
,
Slogan
,
Chiêm Mộng
,
Tìm Lại Chính Mình
,
Sự Ra Đời Của Một Người Mẹ
,
Ngồi Buồn Nhớ Ngoại Ta Xưa
,
Dấu Chân Trên Cát
,
Hôn Học Trưởng
,
Tứ Quái Tkkg Tập 18 Vũ Điệu Phù Thủy
,
Bánh Ít Trần
,
Socrates Yêu Dấu
,
Dạt Vòm
,
Bắt Cá Hai Tay Trên Thiên Đường
,
Làm Bạn Với Tổng Giám Đốc
,
Quạ Uống Nước
,
Trước Cùng Giường Sau Nói Yêu
,
Tình Yêu Xin Ngủ Yên
,
Chuyến Tàu Nam
,
Học Viện Hoàng Gia
,
Từ Thực Dân Đến Cộng Sản
,
Nghĩa Nữ Của Thành Vương
,
Bảo Toàn Nhân Sự Thời Bão Giá
,
Vô Thường
,
Vượt Thoát
,
Người Đàn Ông Lịch Lãm
,
Kính Vạn Hoa 22 Tấm Huy Chương Vàng
,
Mùa Xuân Nhạt Nắng
,
Hủ Nữ Muôn Năm
,
Những Mảnh Đời Trôi Giạt
,
Giang Sơn Tươi Đẹp
,
Kim Đồng
,
Tàu Muộn
,
Bình luận truyện