Triệu Vũ Đế Tôi một mình đến Quảng Châu với mục đích duy nhất là thăm lăng mộ Triệu Văn Vương. Từ sân bay Bạch Vân tôi về thẳng nhà nghỉ trường đại học Kí Nam. Sáng hôm sau, lên xuống mấy lượt xe buýt và tàu điện ngầm, tôi đến cổng công viên Việt tú. Đi bộ một thôi dọc phố Giải Phóng Bắc, băng qua đường bằng hầm, tôi đứng trước bức tường mặt tiền cao ngất của viện bảo tàng. Thật mỹ mãn. Người Việt Đông chăm sóc di tích lịch sử rất khoa học. Đêm. Ngồi ghế đá trong khuôn viên rợp cây xanh trước nhà nghỉ, khoan khoái tận hưởng không khí trong lành, tôi tự hỏi Hơn hai ngàn năm trước, đây cũng là lãnh thổ nước Việt ư? Một ông lão râu tóc bạc phơ đi ngang, vừa cười vừa hỏi: Mai mi về nam, sao không tiện thể ghé ta chơi? Thưa… Ông là… Ta là ông nội của Văn Vương. Nhà ngài… À không, lăng mộ của ngài gần đây ư? Trường đại học này xây dựng bên triền địa danh Ngung sơn trong sách xưa....
Bình luận truyện