Ngày xưa ở làng nọ có một lão pản* nhà giàu nứt đố đổ vách, và rất hám sắc. Tuy tuổi đã ngoài năm mươi và đã có bốn vợ, hắn vẫn chưa lấy làm thỏa mãn. Đã nhiều lần hắn bỏ tiền bạc ra để dụ dỗ vợ người khác. Thấy chị vợ nhà kia xinh đẹp, lão pản có ý tòm tem, hắn đã thả lời trêu ghẹo, nhưng bị chị ta mắng thẳng vào mặt. Thấy cảnh nhà chị nghèo khó, hắn bỏ tiền ra mua chuộc cũng không lay được lòng người đàn bà. Tuy vậy hắn vẫn tìm mọi cách để đưa con mồi vào tròng. Một hôm lão pản gọi chồng chị ta đến bảo: - Ta cần xẻ một trăm tấm ván để lát cái nhà. Thấy anh làm ăn cẩn chận, cần cù, ta định nhờ anh mộ thợ xẻ giúp ta số ván ấy, nay ta trao cho anh một trăm lạng bạc để anh làm cho ta. Anh nhà nghèo chưa hiểu được thâm ý của lão pản, nên trả lời: - Tôi nhận sẽ đi mộ thợ cưa ván giúp ông. Nhưng một lạng bạc mua được những hàng chục tấm ván sao ông lại trao cho tôi nhiều bạc như vậy? Nhỡ tôi vô ý làm mất bạc thì lấy gì mà đền. Khi nào cần bao nhiêu tôi sẽ đến nhận với ông bấy nhiêu. Nhưng lão pản bảo:...
Bình luận truyện