Một Tòa Thành Đang Chờ Anh Chương 1 Bốn giờ sáng, khoa Cấp cứu mới yên tĩnh trở lại. Hứa Thấm khoác vội chiếc áo blouse trắng rồi cắm đầu cắm cổ băng qua đại sảnh, nơi chị lao công đang hì hục di cây lau nhà cho sạch vết máu bám trên sàn. Mải nghĩ vẩn vơ, đến lúc tới gần chỗ chị lao công, cô mới định thần lại. Chị ta không tránh kịp, lỡ thúc cây lau nhà dính đầy máu vào giày của Hứa Thấm, sau đó cuống quýt xin lỗi: Xin lỗi bác sĩ Hứa! Tôi xin lỗi! Vừa nói chị ta vừa vơ tạm lấy chiếc khăn gần đó, định lau theo phản xạ. Hứa Thấm vội vã đưa tay ngăn cản: Không cần đâu, tôi không sao. Nhưng mà… Chị lao công ái ngại. Hứa Thấm ôn hòa ngắt lời: Là tôi sơ ý, gây phiền hà cho chị rồi. Chị ta nghe thế càng ngại ngùng hơn: Đâu có, thôi… cứ để tôi lau giúp cô. Hứa Thấm cản lại, mỉm cười hòa nhã: Tự tôi lau được mà....
Bình luận truyện