Truyện Về Cô Bé Đứng Đường Mà Tôi Quen Chương 1 Theo trí nhớ của tôi thì hôm đó là rơi vào những ngày đồng của năm 2009... chính xác là cái đêm noel 24... Khi ấy tui vẫn trong trạng thái FA... thực sự ko có cái đau nào đau bằng trong đêm noel mà nhìn cha con nhà nó cặp kè chở nhau đi chơi ngoài đường với bến đáp là nhà nghỉ... vì thế tôi chọn ohương án đi nhậu với mấy thằng bạn có chung hoàn cảnh lính phòng ko Lúc đó tui nhậu trên tận Nhà Thờ Hà Nội (Hố Nai - Biên Hòa)... đến khoảng 1h giờ... trên đường chạy xe về đến đoạn Bến Xe Tam Hiệp thì xe bị thủng lốp... mẹ nó! giờ nào không lủng... lủng ngày cái giờ thiêng này... bố con thằng nào mà nó vá ình... cay cú hết sức... đành cắn răng cắn lợi mà đẩy chiếc xe hy vọng 1 tiệm vá xe nào đó còn làm việc... nhưng trong người cũng tê tê vì buổi nhậu vừa xong rồi nên cũng chả đẩy nổi đc bao nhiêu..Nghĩ vậy tui dắt xe vô bến xe... ghé vào 1 quán nước bán đồ giải khát đêm cho các bác tài... Gọi nước xong, tranh thử tui nói chuyện với cô bán nước xem ở đây có chỗ nào vá xe giờ này ko... Thì bả kêu giờ này còn ai mà vá xe cho cậu... giờ chỉ còn cách gửi xe ở đây... rồi bắt taxi về... rồi ngày mai quay lại mà mang đi vá... Tui cũng uể oải mà dắt xe vô bến gửi... Ngặt nỗi ông bảo vệ lại không chịu giữ... kêu đêm rồi ai mà giữ nữa... kì kèo xin xỏ mãi... biếu thêm cho ổng ly cafe ông mới chịu Giờ suy nghĩ trong đầu là kiếm 1 chiếc taxi nào đó gọi đến rồi chở về thôi thì tai họa lại nối tiếp tai họa cái điện thoại mắc dịch lại hết pin dở chứng... má thiệt sự lúc đó muốn... nín thở chết cho rồi... Hỏi bà cụ bán nước thì bả lại ko xài đt... Thì nhìn ra ngoài xa chút thì thấy 1 bóng đứa con gái đang ngồi ở nhà chờ xe buýt đang rung đùi nhìn xe chạy qua lại... Dự là tôi cũng biết đây là ả cave đứng đợi khách rồi... Mặc dù cảm thấy hơi thắc mắc thôi... vì cô bé ấy còn quá trẻ......
Bình luận truyện