Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Vết Thương
Tôi nhớ hoài bản sơ yếu lý lịch mà Phúc viết năm em mười hai tuổi. Ở dòng nơi sinh em ghi: dưới gốc bàng. Tôi nhớ vẻ mặt trong vắt của em khi phụng phịu: Thiệt vậy mà, anh Hai quên rồi sao?.
Không, có chết tôi cũng không quên buổi sớm hôm ấy, khi tôi và má nuôi nhìn thấy Phúc ở dưới gốc cây, xung quanh lá khô rơi đầy. Người ta túm em trong bọc vải đẫm sương, người em đã tím, em không khóc nữa nhưng dường như đã khóc rất nhiều, môi em khô rốc, bợt bạt.
Khuôn mặt nhòe nhoẹt máu, một bên mắt em đã bị chuột gặm nham nhở. Tôi - bảy - tuổi khóc điếng, hình dung mình cũng đã từng nằm dưới gốc cây nào đó, cùng kiến, chuột và bóng đêm. Hôm má nuôi ôm tôi lên cũng giống như bây giờ, gói em trong tay, bà hơi trùng trình, lảo đảo, nom em nhỏ nhoi như trái bí, trái bầu nhưng mang sức nặng của một sinh linh.
Chúng tôi mang em về Sương, về ngôi nhà nhỏ chênh vênh trên khu vườn chôn chi chít những tiểu sành - những hòn máu bị vứt bỏ mà má nuôi tôi nhặt từ bệnh viện. Tôi lẳng lặng xách dao dọn một khoảng cỏ, chuẩn bị tấm vải và cái quách nhỏ. Nhưng thật lạ lùng, em vẫn sống, tiếc là chỉ còn một mắt. Lần đầu tiên má nuôi tôi tin có kỳ tích trên đời.
Vẫn những buổi chiều lên, vẫn khu vườn hiu hắt, những giọt máu chưa thành hình không đủ để hóa linh hồn, chỉ vật vờ những ngọn khói mỏng xiêu xiêu. Nhưng từ khi có Phúc, có tiếng cười giòn tan vắt vẻo trên tàng cây, khói cũng bớt khóc than. Để hình dung ra mình đã lớn như thế nào, tôi nhìn Phúc lớn.
Nhưng khó hi vọng được nhìn thấy mình, vì Phúc khác biệt tôi. Phúc không thèm nhớ mình là đứa bé bị ruồng bỏ đã đành, vết thương - hốc mắt trống phập phồng trên gương mặt, em cũng chẳng để ý. Phúc hay đòi má nuôi tôi kể lại ngày lượm được em, để lấy làm sung sướng, ra vẻ kinh ngạc, ngỏn ngoẻn: Vậy mà con sống, ngộ thiệt. Thời gian đi qua Phúc có vẻ nhẹ nhàng.
Tôi thì không. Tôi thường buồn bã, chờ đợi, ham muốn điều gì đó không rõ ràng. Vài bóng người lạ mặt lảng vảng trong vườn khói của má nuôi tôi cũng làm tôi hi vọng và tuyệt vọng. Chẳng có ai tìm mình.
Có lần bắt gặp một người phụ nữ ngồi than khóc bên cạnh một ngọn khói nhỏ, tôi ôm mấy gộc củi ra sân, bửa như điên dại. Ước gì mình cũng hóa khói... Nghe vẳng trong nhà tiếng Phúc nói với má: Anh Hai đang khóc…. Khi chỉ có hai chúng tôi, Phúc tần ngần hỏi nhỏ: Có má thương...
Keywords:
Vết Thương
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
truyện online
,
sách kỹ năng sống
,
tiểu thuyết tình yêu
,
Sát Sinh Tội Nặng Lắm
,
Bà Số 3 Không Còn Nữa
,
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Lanh Chanh
,
Bờ Vai Nghiêng Nắng
,
4 Doanh Nhân Quyến Rũ Nhất Trên Thương Trường Mỹ
,
Bánh Trôi Nước
,
Cưới Ma
,
Canh Chua
,
Con Chim Sáo Nhỏ
,
Z28 Cuba Đêm Dài Không Sáng
,
Ông Tướng Tình Báo Và Hai Bà Vợ
,
7 Cách Để Sếp Quí Trọng Bạn
,
Từ Những Dòng Chữ Em Đã Viết
,
Quán Gò Đi Lên
,
Bi Nội Bi Ngoại
,
Khắc Khẩu Y2K
,
Chiến Trường
,
Ga Xép
,
Tình Yêu Như Băng Sơn
,
Trà Hoa Nữ
,
Đàn Bà Tuổi 40
,
Nàng Bảo Mẫu Đồng Ý Làm Mẹ Của Con Tôi Chứ
,
Phượng Hí Đông Cung
,
Áng Mây Trôi
,
Ngón Tay Cái Của Viên Kỹ Sư
,
Mỹ Nam Thì Sao Chứ Nữ Phụ Ta Xin Kiếu
,
10 Điều Cần Làm Để Phát Triển Doanh Nghiệp
,
8 Cách Để Thành 1 Huấn Luyện Viên Giỏi
,
Hủ Nữ Gaga
,
Tháng Sáu Trời Mưa
,
9 Cách Giúp Bạn Quản Trị Thời Gian
,
Xin Chào Con Mèo Của Tôi
,
Bình luận truyện