Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Bão Đêm
Chiếu nhà mình mới hơn của họ , Chín nghĩ vậy, ngay khi chực thấy cả nhà Kim nhoi trên tấm chiếu trải phía góc phòng. Tự anh thấy ý nghĩ đó phù phiếm đến nực cười, sao không tính coi phải đối xử nhau kiểu gì, làm sao đi qua cái đêm mưa bão dài vô tận này, khi anh và họ tình cờ bị dồn vào một căn phòng vốn là lớp học, đầu đuôi chỉ hai chục thước vuông.
Nhưng đây là chỗ cuối cùng cho những người tránh bão muộn, những kẻ miễn cưỡng rời nhà đi với ý nghĩ, bão sẽ không nể nang mà quét sạch không chừa một thứ gì. Đâu dễ thuyết phục với bọn người lì lợm ấy, ông trưởng ấp xách đứa con nít nhỏ nhất bỏ chạy, đặt dấu chấm hết cho cuộc giằng co. Đứa bé bị kẹp cứng trong tay kẻ lạ, kêu khóc cho tới khi cha mẹ nó lút cút đuổi kịp, nhưng chẳng thể giằng lại con, bởi tay xách nách mang những mùng mền chiếu gối, xoong cơm vừa chín tới, và cả những thứ tuyệt đối vô nghĩa như đôi ảnh thờ người quá cố. Lúc buông mấy giỏ đồ lên thềm trường học, Chín còn nổi khùng nghĩ sao mình phải kiệt sức vì những thứ này. Chỉ một đêm, người ta đâu có cần quá nhiều vậy.
Lúc đó anh chưa nhìn thấy Kim đang ngồi níu cái lưng quần của đứa nhỏ nhất, giữ cho nó khỏi bò qua bò lại bụng một gã chừng như chồng chị, đang nằm phè ra ngủ mặc kệ trời. Giờ người ta có cạo đáy nồi, nói cười vang động, cũng không chọc thủng chiếc vỏ trong suốt mà giấc ngủ sâu dựng quanh người đàn ông. Thấy mớ giỏ chưa mở miệng, anh đoán nhà họ tới đây cũng chưa lâu. Chắc là gã chồng đã ngáy ngay khi trải chưa thẳng chiếu.
Gương mặt Kim đâm thẳng vào mắt anh, gây nên cơn mù cấp, mất một lúc xây xẩm anh mới nhận ra trong căn phòng đầy người lạ. Có vẻ họ ở chòm nhà giữa đồng khơi, không phải dân xóm anh. Hẳn là họ quyết ở lì với nhà cửa cho tới phút cuối cùng, phải bỏ rơi tổ ấm lại trong họng bão. Chỉ hiện diện của Kim là Chín không sao cắt nghĩa nổi, tại sao cả nhà chị lại ở đây. Nhưng anh nhanh chóng bỏ cuộc, khi nhận ra nghĩ về Kim vào lúc này quả là hoang phí, đối với anh. Chín ngán ngẩm ngó bọn con nít ỏm tỏi lên, bên cạnh vài bà già ho và than vãn. Không có đàn ông, và sòng nhậu căn phòng bên kia vách phần nào giải thích tại sao đàn ông vắng mặt mấy vuông chiếu. Mỗi gia đình một chiếu, đông lắm thì chiếu rưỡi. Ở nơi chốn dành cho dân tránh bão, không phân biệt ai vườn rộng ao sâu, nhà ba gian hai chái, hết thảy chịu trận nằm, ngồi chỉ trong tấm chiếu.
Chật vậy ăn ở kiểu gì. Đi! , Chín nói lúc xốc cái giỏ lên, tự thuyết phục rằng cái chỗ trống người ta vừa miễn cưỡng vẹt ra dành cho gia đình anh hẹp thiệt, không phải vì Kim đang ở kia. Nhưng đoán được ý tưởng tháo chạy của anh, ông trưởng ấp hiện ra ngay bên cửa, ngó trời thở dài, mưa lớn quá tay .
Lời chừng như bâng quơ, nhưng khiến Chín chấp nhận chuyện mình thật sự bị mắc kẹt lại căn phòng trú bão này, và không cách nào có thể thoát khỏi nó khi mưa dày ngoài kia, bóng tối cứng đanh dựng tường thành, cầm tù những con người bé nhỏ. Anh còn biết đi đâu khi cơn bão bắt đầu cuộc càn quét, và vợ anh đã ngồi bẹp xuống sàn nhà cho đứa mười ba tháng tuổi bú. Mệt vì khóc suốt quãng đường từ nhà tới đây, con nhỏ chưa no đã muốn buông vú ngủ ngang. Thằng anh nó đang lụi hụi trải chiếu ra, tay không chịu buông cái gối bốn góc đã bị thâm kim mà nó đã mút suốt từ hồi cai sữa. Chiếc chiếu bông cố chống lại đứa trẻ bốn tuổi, và anh biết nếu không giúp nó chắc tới khuya mới có chỗ cho vợ con ngả lưng nằm. Vừa lúc anh muốn bận rộn tay chân để khỏi để ý ánh mắt Kim, lúc này đã nhận ra anh, với một chút sảng sốt, chị ngó nhanh ra cửa.
Cô ta muốn tháo chạy, Chín đoán vậy. Nhưng người đàn bà ấy cũng bị giam cầm trong mưa dày không đáy, cùng với ba đứa con gái, lớn nhất chưa đầy mười tuổi, nhỏ mới lẫm đẫm biết đi, và gã chồng chẳng biết đang lạc tới mơ nào.
Hói đâu thua mình , Chín nghĩ lúc nhìn vào mảng đầu trống trải của gã, với một chỏm tóc còn sót phía trên đỉnh trán phất phơ. Anh nhớ mình không nhìn về phía đó, nhưng vẫn thấy một vết rách trên cổ gã, và Kim đang dùng cái nắp nồi cố đánh lạc hướng đứa nhỏ ra khỏi bụng cha. Nhưng em bé nhanh chóng chọn lựa khoang bụng phập phồng. Chín nhớ mình đã giữ cái nhìn trống rỗng nếu buộc phải lướt qua, nhưng nhanh chóng nhận ra cả khi quay mặt vào trong vách cũng không sao nhổ sạch hình ảnh họ.
Keywords:
Bão Đêm
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách hay nên đọc
,
thư viện sách
,
audio sách
,
Canh Hến Nấu Lá Răm
,
10 Điều Bạn Nên Làm Nếu Muốn Bị Mất Việc
,
Vợ Người Du Hành Thời Gian
,
Bún Bò Huế Chay
,
Yêu Tôi Khó Lắm Hả
,
Huyền Vũ Dạ Nguyệt
,
Nợ Nần
,
Sang Sông
,
Bảo Tàng Sợ Hãi
,
Không Chịu Buông Tay
,
Thịt Heo Xào Đậu Hòa Lan
,
Mưa Trên Bước Anh Về
,
Chiếc Ngai Vàng
,
Khi Từ Thức Về Trần
,
10 Bước Cho Một Lãnh Đạo Lớn Phần 2
,
Trời Ở Nơi Nào Ta Ở Đây
,
10 Bí Mật Của Sự Thành Công Phần 2
,
Tôi Thích Em Đồ Bướng Bỉnh À
,
Bát Bộ Thần Công
,
Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi
,
Bánh Chuối Nướng
,
Từ Thiếu Sinh Quân Nên Thành Người Lính Chiến Trương Quang Ân
,
Hoa Xuyến Chi
,
Cuộc Đời Ông Già Noel
,
Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
,
Hồng Điệp
,
Mùa Xuân Của Chú Kim Trọng
,
Hẹn Yêu
,
Nén Hương Sau Khi Chết
,
Thời Của Những Tiên Tri Giả
,
5 Kiểu Săn Việc Lãng Phí Thời Gian
,
Những Trái Tim Vàng
,
Bình luận truyện