Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Tùy Bút
Giới thiệu:
Ở Trọ
Dãy nhà trọ có năm phòng, diện tích như nhau: bốn mét vuông; kiến trúc như nhau: thấp tè, bít bùng, như cái hộp, không cửa sổ, cửa sau, chỉ có một sàn nước, khu vệ sinh sinh hoạt chung; vật liệu xây dựng như nhau: nóc thiếc, vách thiếc, cửa cũng được đóng bằng thiếc.
Gã ở cuối dãy, căn phòng đã xuống cấp trầm trọng, cửa nẻo xập xệ, nhiều lúc gã thấy cài cửa rất mắc công. Bà chủ nhà ấm ức, mấy căn kia đâu có tệ vậy, tại cậu, mà, tôi thấy tướng cậu không xài cái gì bền hết, lọt vô tay cậu là hư… Nghĩ là bà ám chỉ con bồ cũ mình đã thôi lui tới từ cuối mùa mưa, gã sừng sộ đá vào cánh cửa một cái rầm, bỏ vô võng nằm. Bà chủ nhà hết hồn, nguýt một cái, te tái đi.
Gã biết bà sẽ đi đâu, dù không nghe được tiếng bước chân, không nghe giọng nói xủng xoảng như những thanh kim loại va nhau, nhưng chắc chắn bà sẽ ghé cái phòng cuối dãy đằng kia, mặt bà đỏ gay, phân trần, cái thằng khó ưa, nói không được…. Và người ở trọ căn phòng đó, mà mọi người hay gọi là Năm, không rõ là thứ hay tên, sẽ tỉnh bơ, cười cười, thôi kệ, mỗi người mỗi ý, dì giận làm chi cho mau già… Già, chắc chắn không ai muốn, bà chủ nhà dịu lại, nhìn ra vạt sân đằng trước đong đưa hoa cỏ, chép miệng, phải ai cũng được như cô…
Gã nằm đằng này, tưởng tượng ra ngay cái cười lỏn lẻn của Năm. Người đâu mà dại. Mới tới thuê nhà, sắp xếp đồ đạc đâu đó xong xuôi, Năm ra đằng trước ngó ngiêng, thấy cỏ ống mọc liếm lên thềm, Năm xoắn quần xách dao ra chặt rạp, è ạch, bùn sình văng tới đầu. Mấy bữa sau tan ca sớm, Năm ghé mua cái thúng, túc tắc đi xúc đất về cơi sân cao lên, thấy mọi người dòm mình ái ngại, Năm cười tỉnh bơ, kiếm chuyện làm chơi, ở không cũng buồn, ngứa ngáy tay chân.
Với dân ở trọ chuyên nghiệp, Năm giống như con dã tràng xe cát. Ở không thì ngồi nói chuyện trên trời dưới đất, hoặc vả đánh bài tiến lên, kêu lô tô, hay nhìn thằn lằn ỉa miệng ve chơi, mắc gì tha đất về, bứng cây này cây nọ, rồi lui cui trồng tưới. Đời công nhân chưa đủ cực sao, tay đã bị nước ăn chưa đủ đau sao còn cầm dao cầm cuốc. Ở trọ mà, nhà này nhà người, đất này đất người. Chủ nhà lúc vui thì thôi, buồn buồn thì kiếm chuyện đuổi đi, mà chủ nhà hay buồn lắm, sáng đi chợ, thấy gạo cá mắc mỏ là buồn, coi ti vi thấy xăng lên giá cũng buồn, đòi tăng tiền phòng. Cãi cọ không xong, vậy là...
Keywords:
Ở Trọ
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
tác phẩm
,
truyện online
,
văn học nước ngoài
,
Bụt Nhà Không Thiêng
,
Yêu Em Chờ Em
,
Lá Tương Tư
,
Giờ G
,
Bất Tử
,
Tấm Gương Đen
,
Mây Mùa Thu
,
Đạo Mộ Bút Ký – Lão Cửu Môn
,
Bò Nướng Lá Lốt
,
Đại Ca Ta Hảo Soái Ca
,
Chuối Chiên
,
Bà Già Khó Tính Em Yêu Chị
,
Em Gái Của Hotboy
,
7 Cách Tạo Ra Sự Tín Nhiệm
,
Hoàng Đình
,
Sang Sông
,
Quà Của Mẹ
,
Hết Nói
,
Giang Hồ Nhàn Thoại
,
Những Người Đàn Ông Có Vấn Đề
,
Bong Bóng
,
Một Tòa Thành Đang Chờ Anh
,
Dục Vọng Của Kẻ Chinh Phục
,
Lạc
,
Tam Sơ
,
Bì Cuốn Chay
,
Tổng Giám Đốc Con Được Mẹ Trộm Đi
,
Tàn Vương Nịch Sủng Kinh Thế Y Phi
,
10 Cách Xả Stress Hiệu Quả Cao
,
Cô Ngốc Biết Yêu
,
Chuyện Của Cô Ấy
,
Hạ Nhật
,
Bình luận truyện