Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Thụy Long
Thể loại: Tùy Bút
Giới thiệu:
Viết Trên Gác Bút
Tựa
Viết hồi ký mà viết tựa, vô duyên quá phải không, nhất là tự mình viết cho mình. Nhưng tôi thấy có những lời cần được thưa thốt trước khi độc giả mở vào những trang hồi ký của tôi. Cái tựa đặt cho Hồi ký viết trên GÁC BÚT. Cái tựa đã láo lại có điều xấc xược. Gác bút hiểu theo nghĩa đen hoặc nghĩa bóng đều được cả. Căn gác của một nhà văn, của thi nhân của kẻ hàn sĩ để làm ra thơ, văn, nhạc, họa cũng được hoặc tự gác cây bút lên giá, không viết nữa cũng xong. Tập hồi ký của tôi cũng có thể mang cả hai ý nghĩa ấy: danh từ hay động từ, căn gác cũ ở căn nhà xưa của tôi ở ấp Đông Ba Gia Định. Nay là khu giải tỏa Rạch Miễu. Tôi đã ở đó từ hơn bốn chục năm nay, từ ngày khởi nghiệp viết văn làm báo tuổi còn trẻ măng, đến nay tôi đã là một lão già hơi lẩm cẩm, ưa giận hờn, cáu kỉnh lo chuyện trời sập. Nhà tôi thuộc khu giải tỏa, chắc chắn sẽ bị ủi sập, căn gái kia phải được kéo đổ. Vì lo chuyện trời sập mà sau nhiều năm gác bút nay tôi lại cầm bút lên viết hồi ký trối già trên căn gác bút. Cầm cây bút lên bây giờ nặng nề lắm, nhất là viết hồi ký. Hồi ký tất nhiên nằm trong một đời người. Đời tôi, một người viết văn, sống bằng nghề viết cả nửa đời người ở trên quê hương mình. Một đời cầm bút của tôi, tôi chưa hề viết nổi một truyện ngắn, truyện dài trữ tình nào. Cái chất trong văn chương của tôi từ xưa tới nay vẫn là những bão táp cuộc đời, đời sống. Nay viết hồi ký, hẳn nhiên là hồi ký của của tôi, đời tôi. Tôi nhặt ra những mẩu đời sống của mình hẳn nhiên chẳng mấy đẹp đẽ. Viết hồi ký, là sự thật, không thể hư cấu đề đánh bóng cho đẹp đẽ, dọc lên nghe du dương cho tâm hồn bay bổng. Không có điều đó trong tập hồi ký này. Tôi giới hạn tấp hồi ký này từ năm 1975 đến hôm nay, cuối năm 1997. Viết tất nhiên có người đọc đến bị ngộ nhận, tôi không muốn hồi ký của mình mang màu sắc chính trị. Ngộ nhận đến bị xuyên tạc không mấy xa. Tôi hiểu điều đó, vẫn cố tránh khi viết. Để nói rõ hơn, tôi chỉ muốn nói đến con người, vấn đề nhân bản. Trong đời sống và quanh bằng hữu, tốt,xấu, đau khổ hay vui cười. Hoặc đau khổ quá mà bật ra tiếng cười. Từ xưa đến nay tính chất của tôi vẫn là tưng tửng trong đời sống. Theo chủ nghĩa Mackênô (tức là Mặc kệ nó). Muốn đến đâu thì đến.
Nói thế thì nói chứ, tôi...
Keywords:
Viết Trên Gác Bút
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
truyện ngắn
,
sách lịch sử
,
tiểu thuyết hay
,
Tơ Hồng Vương Vấn
,
Chết Vì Thơm
,
Mơ Yêu
,
Cái Đùi Cừu
,
Lãnh Vương Gia Lãnh Vương Phi
,
Hôn
,
Không Thấy Ai Cả
,
Hương Cỏ May
,
Đêm Nghe Tiếng Đại Bác
,
Bà Già Khó Tính Em Yêu Chị
,
Cô Gái Hai Mặt
,
Bốn Người
,
Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ
,
Hành Lý Hư Vô
,
Bụi Đường Nháo Nhác
,
Yêu Lại Từ Đầu
,
Hồ Sơ Cuối
,
Vương Quốc Xe Hơi 2
,
Giáo Sư Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa
,
Yêu Phải Cô Nàng Bán Thân
,
Vũ Khúc Tuyệt Vời
,
Nấu Nướng Khi Ở Trại
,
64 Mùa Valentine Đợi Em
,
Nhà Tôi
,
Em Là Đôi Cánh Của Anh
,
Trái Tim Nhạy Cảm
,
Cây Sầu Đông Trước Ngõ
,
Chồng Ấm Giường
,
Tháng Tư
,
Hôn Nhân Cao Một Trượng
,
Yêu Cô Chủ Nhỏ
,
Những Đôi Dép Chuối
,
Bình luận truyện