Xuân Của Tôi Tôi lang thang trên phố đêm Giáng sinh này muà xuân này cũng như những Giáng Sình và mùa Xuân trước đã qua Với tôi đêm Giáng Sinh và mùa xuân không ấm cúng vui náo nhiệt mà là một đêm buồn ….chiếc bóng tôi chạy dài theo từng ngọn đèn đường trên phố thị, tôi cảm thấy bơ vơ, cô độc, lạc loài trong tâm hồn trong trái tim từ khi lìa Quê Hương. Ly hương sống nơi nầy với những nhớ thương ray rức…. Tôi kéo bâu chiếc áo khoác cho đứng lên che lấp những buốt giá mùa đông mà vẫn lạnh, cái lạnh phát ra từ trái tim từ tâm hồn chạy theo máu truyền vào cơ thể làm tôi như băng giá… Tim tôi run rẩy nghe tiếng chuông ngân từ một Giáo đường hồn tôi trôi dạt về một phương trời không biên giới. Tôi tự tìm tôi nhìn lên bầu trời nhìn ánh sao đêm lấp lánh….mây vẫn bay lơ đảng bầu trời vẫn tối mênh mang….cuộc đời là những bước chân lẻ loi trong đêm buồn hoang vắng Tiếp tục bước, bâng khuâng tự hỏi mình đi đâu? bàn chân như du mục lê thê theo bóng đêm tâm hồn như giẫy chết Có những giọt nước mắt âm thầm lặng lẽ rơi không ngăn được…Nhìn vào khung cửa sổ bao mái ấm gia đình đang quay quần …cây Chirtmas tree với những ánh sáng màu đang làm tim tôi đau nhói….Đời là một bãi tha la hoang lạnh… Khao khát một Giáng Sinh một mùa Xuân ấm cúng nhưng Noel và mùa Xuân vẫn tiếp tục đến với tôi với những buồn bã mênh mông xót xa đoạn trường...
Bình luận truyện