Ân Tình Chương 1 ― Cô bé vẫn đứng nép sau rèm của lặng nghe câu chuyện của người lớn ở phòng khách. Cô lơ mơ hiểu được là cha mẹ mình đang cố gắng xinh hai người khác gia hạn nợ. Chừng như họ không đồng ý, cô bé mủi lòng khi thấy mẹ vừa khóc vừa nói: - Chị Ngọc! Xin chị nói với anh Sĩ Đông giùm một tiếng. Ơn nghĩa của chị, vợ chồng chúng tôi suốt đời không bao giờ quên đâu. Người đàn ông không biểu lộ chút xúc động nào trước vẻ thống khổ của mẹ cô bé. Bà ta lạnh nhạt: - Chúng tôi làm việc có nguyên tắc của mình và không bao giờ thay đổi. Hai người có nói, có khóc bao nhiều cũng vô dụng mà thôi. Cô bé nghe thấy giọng nói của người đàn ông, vết sẹo dài vắt ngang cằm ông ta khẽ động đậy: - Thời hạn cuối cùng là ngày kia, nếu ông ba không trả hết nợ thì buộc lòng chúng tôi sẽ lấy đi công ty Hoàng Gia và cả ngôi nhà này để trừ nợ. Nếu quý vị có khả năng thì một tháng sau tới phòng bán đáu giá mau lại tài sản của mình Tiếng cha cô:...
Bình luận truyện