Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Kiếm Hiệp
Giới thiệu:
Cửu Nguyệt Ưng Phi
Thanh thành tử sĩ
Đó là một buổi sáng sớm. Những ánh nắng đầu tiên len lỏi trong màn tuyết nhưng không thể ngăn được cái lạnh khốc liệt làm đóng băng tất cả những tuyết tích tụ lại ở trên đường, những trụ băng trên mái hiên nhà giống như là những cái răng sói đan vào nhau, giống như đang đợi lựa chọn người để nuốt chửng đi. Trên đường không có đến một bóng người, cửa sổ của mọi nhà đều đóng kín, áp lực giống như là bị mây vây kín, không gian sặc mùi sát khí mà có thể làm lạnh cóng bất cứ sự sống nào. Bầu trời không có lấy một ngọn gió, làm cho ta cảm tưởng gió cũng bị cái lạnh làm đông cứng. Đồng Đồng Sơn ôm lấy cái áo lông chồn đang mặc, ngồi trên chiếc ghế bành da hổ đặt ở cuối đường, mặt hướng về con đường dài lạnh ngắt này, trong lòng cảm thấy rất là toại nguyện, đó là vì những mệnh lệnh của y đã được chấp hành một cách triệt để. Y đã dàn trận sẵn sàng trên con đường, không cần quá nửa giờ nữa, y sẽ dùng máu của Tây thành lão Đỗ rửa sạch tuyết đóng băng trên con đường này. Trước cái khoảnh khắc đó, nếu như có một người nào đó dám cả gan đi trên con đường này, y sẽ giết chết người đó ngay, và nếu như có một bước chân lỡ bước lên con đường này, y sẽ chặt đứt ngay cái chân đó. Đây là địa bàn của y, là thị trấn của y, y đã không cho phép thì bất luận ai cũng không được đặt chân vào địa bàn này, Tây thành lão Đỗ cũng đừng hòng. Ngoại trừ Vệ Bát Thái gia, y tuyệt đối không cho phép bất cứ ai trước mặt y cản đường y. Phía sau lưng y có tới mấy mươi đại hán mặc áo xanh, tướng tá vạm vỡ, khoanh tay đứng nghiêm, toát ra vẻ lạnh lùng làm Đồng Đồng Sơn càng thêm vẻ uy nghi. Bên cạnh Đồng Đồng Sơn còn đặt thêm hai cái ghế bành da hổ giống như cái mà y đang ngồi, ngồi ở chiếc ghế bên trái là thanh niên sắc mặt tiều tụy nhưng đầy ngạo khí, trên người khoác một tấm da tử điêu quý giá, dáng điệu uể oải nhưng nhìn nét mặt của chàng ta có thể thấy đầy sự kiêu ngạo, liên tục lấy ngón tay út móc vào sợi dây nạm đá quý trên cây trường kiếm không ngừng. Đối với chàng thanh niên mà nói, cái chuyện này từ đầu đến cuối rất là vô duyên, chả có một chút hứng thú nào cả. Bởi vì người mà chàng ta muốn giết lại không phải là Tây thành lão Đỗ, người này không đáng để cho chàng ta ra tay. Ngồi bên phải Đồng Đồng Sơn lại là một thanh niên trẻ hơn nữa, đang sử dụng thanh Nhạn Linh đao tỉ mỉ sửa sang lại móng tay của mình. Hiển nhiên là y muốn cố gắng làm ra vẻ trấn tĩnh, nhưng đôi gò má còn mang đầy nét thanh xuân lại đỏ ửng vì quá hưng phấn. Đồng Đồng Sơn rất hiểu rõ tâm trạng của chàng thanh niên này. Vì y cũng đã từng trải qua thái độ khẩn trương như vậy trong lần làm nhiệm vụ đầu tiên cho Vệ Bát Thái gia. Nhưng y cũng biết trằng, người thanh niên này có thể đứng thứ mười hai trong Thập Tam thái bảo của Vệ Bát Thái gia, thì thanh Nhạn Linh đao trong tay hắn nhất định không làm người ta thất vọng. Bởi vì môn hạ của Vệ Bát Thái gia, cho dù tay không cũng chưa làm ai thất vọng bao giờ. Bỗng nhiên âm thanh tĩnh lặng của con đường bị phá vỡ bởi tiếng khóc của một đứa trẻ, xuất phát từ một ngôi nhà đóng kín cửa. Tiếng khóc của đứa trẻ cất lên, thì lập tức ngưng hẳn, rõ ràng đã bị người bịt ngay lại. Một còn chó già đã rụng gần hết lông, bò ra từ lỗ chó ở chân tường, cụp đuôi chạy tán loạn trên con đường vắng. Chàng thanh niên trẻ nhìn theo con chó đang chạy giữa đường, ánh mắt hình như phảng phất một tia nhìn kỳ quái tay trái từ từ cho vào vạt áo và bất ngờ phóng ra. Ánh đao chớp sáng, con chó ẳng lên một tiếng, chết ngay tại chỗ, màu hòa tuyết tạo thành một màu đỏ tươi. Đồng Đồng Sơn trấn tĩnh tinh thần mà thốt lời khen gợi:
- Hay thật! Thập nhị đệ xuất thủ thật là lẹ làng. Chàng thiếu niên đó hiển nhiên rất mãn nguyện với tài nghệ của mình, ngạo mạn mà lớn tiếng nói rằng:
- Đồng lão đại đã truyền lệnh xuống, bất cứ là ai, người hay súc vật, chỉ càn xông ra đây, Đoàn thập nhị ta phải lấy mạng nó. Đồng Đồng Sơn ngửa mặt lên trời cười lớn:
- Có những thiếu niên hào kiệt như Tần Tứ đệ và Thập Nhị Lang đây, thì đừng nói là một tên Tây thành lão đại, cho dù có đến mười tên đi nữa cũng không làm gì được. Tần Tứ chỉ lãnh đạm nói:
- Chỉ sợ hôm nay, không đến lượt đệ ra tay. Vừa dứt câu nói thì ngón tay út đang vung vẩy thanh trường kiếm bỗng dừng lại, ngay cả tiếng cười của Đồng Đồng Sơn cũng im bặt. Ở đầu bên kia của con đường cổ kính già nua mà quá yên tĩnh này, đã xuất hiện một hàng hai mươi bảy, hai mươi tám đại hán. Tất cả đều mặc áo khoác đen, ống quần bó túm lại, chân mang đôi giày vải đế mỏng, tiếng chân kéo trên mặt tuyết trong không gian yên tĩnh tạo nên âm thanh soạt soạt . Dẫn đầu là một đại hán lông mày có một đôi mắt to, toàn bộ khuôn mặt toát lên vẻ sắc bén dũng mãnh, đó chính là Đại Nhân lão Đỗ - hảo hán đứng đầu trong Tây Thành. Nhìn thấy Đại Nhân lão Đỗ, sắc mặt Đồng Đồng Sơn lập tức biến đổi, nét mặt y đanh lại giống như tính toán một việc gì đó. Đột nhiên có một thiếu niên vạm vỡ vai đeo trường kiếm bước ngay sau lưng Đồng Đồng Sơn. Sau đó chỉ nghe một hiệu lệnh ngắn gọn, mười mấy đại hán vận thanh y đứng phía sau đều giương cung, rút kiếm giàn trận chờ đợi. Không gian ảm đạm càng tăng thêm mùi chết chóc, ngoài tiếng bước chân tiếng đao kiếm cọ sát vào vỏ thì không còn nghe thấy một âm thanh nào khác. Hàng người đi rên đường càng lúc càng đến gần, không ngờ ngay lúc này, bên đường có một cái cửa nhỏ đột nhiên bật mở. Mười mấy bạch y nhân nối đuôi nhau lần lượt bước ra đón đường Tây thành lão Đỗ, một trong bọn họ nói nhỏ vài câu với lão, lão không nói một lời, chỉ đứng tại chỗ, nét mặt không biểu lộ thái độ gì cả. Đám người bạch y nhân bước tới phía bọn người Đồng Đồng Sơn, bấy giờ Đồng Đồng Sơn mới được thấy rõ bọn người bạch y nhân chỉ mặc mỗi một cái áo gai mỏng, sau lưng đeo một cuộn chiếu cỏ, trên tay cầm một cây đoản trượng, dưới chân chỉ mang một đôi giày cỏ. Trong cái đêm gió lạnh lẽo tàn khốc này, đám người này lạnh đến nỗi tái xanh, cả khuôn mặt cũng chỉ thấy một màu xanh lành lạnh, không có một chút gì biểu hiện cho sự sống, giống như là một cái xác chết, tạo nên khí lãnh lẽo đáng sợ. Cả đám người bạch y nhân này, khi đi qua xác con chó, một người dừng lại cột chặt vào đoản trượng rồi rảo bước để đuổi kịp đồng bọn. Nét mặt của Đoàn thập nhị cũng đã biến đổi, y từ từ đưa cánh tay trái vào trong lòng, tựa hồ như chuẩn bị xuất đao. Đồng Đồng Sơn vội vàng dùng mắt cản trở hành động của y, hạ thấp giọng nói:
- Bọn người này xem ra đều có phần cổ quái, chúng ta nên nắm rõ ý định của bọn chúng rồi mới hành động. Đoàn Thập Nhị cười nhạt nói:
- Thì cứ cho bọn chúng bây giờ đều có chút cổ quái đi, nhưng sau khi chúng chết thì có cổ quái cũng chẳng có gì đáng sợ. Tuy rằng miệng nói như vậy, nhưng y cũng không ra tay. Đồng Đồng Sơn lại trầm giọng lên tiếng:
Keywords:
Cửu Nguyệt Ưng Phi
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách kinh doanh
,
sách nói cho người mù
,
audio truyện online miễn phí
,
Phúc Hắc Tổng Tài Đừng Ăn Tôi
,
Con Đường Một Chiều
,
Khởi Đầu Của Hạnh Phúc
,
Anh Lính Mêmét Làng Êmét
,
Cùng Một Ánh Trăng
,
Chú Chim Sáo Xanh
,
Phụ Khoa Nam Y Sư
,
Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
,
Công Tắc Tình Yêu
,
Alfred Hitchcock Tuyển Chọn
,
Vợ Yêu Ngọt Ngào
,
Lớp Học Kinh Dị
,
Vũ Thần Không Gian
,
Khát Thú
,
Hoa Xuyến Chi
,
Tháng Giêng Ngon Như Một Cặp Môi Gần
,
Chồng Trước Có Độc
,
Quý Nữ Khó Cầu
,
Ba Cuộc Tình Trong Mùa Xuân
,
Nghề Làm Phi – Tập 1
,
Minh Vương
,
Chú Hanxơ Sung Sướng
,
Biển Của Mỗi Người
,
Đôi Chim Thành
,
Ma Thần Hoàng Thiên
,
Bắc Ninh Cầu Cứu
,
Thác Nuớc Và Núi Đá
,
Nếu Anh Chưa Lấy Vợ Em Cũng Chưa Lấy Chồng
,
Hãy Cứu Em
,
Flame Fanfic Exo
,
Khoảng Trời Mưa Hạ
,
Xa Rồi Thuở Mộng Mơ
,
Bình luận truyện