Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Judith Ryan Hendricks
Thể loại: Tiểu Thuyết
Giới thiệu:
Bánh Mì Cô Đơn
Chương 1 ― Los Angeles 1988
TIẾNG THIẾT BỊ BÁO CHÁY bíp bíp đánh thức tôi dậy. Gượm đã. Thiết bị báo cháy bình thường rít lên chứ có bíp bíp thế này đâu. Tôi ngồi dậy, thấy căn phòng đang chao đảo, mọi thứ méo đi như hình ảnh trong gương nhà cười. Tiếng đồng hồ báo thức chăng? Tôi quay đầu quá nhanh. Đau buốt như một kiểu tra tấn cổ xưa của người da đỏ bộ tộc Apache vậy. Những dải da mới lột còn ướt, được bó chặt lại, kệ cho khô.
Tôi thả chân xuống qua mép giường, chớp hai mí mắt sưng húp. Khoang miệng khô nghẹt như tấm lưới chắn bụi vải trong máy sấy quần áo. Tôi vẫn đang mặc chân váy lót và áo sơ-mi lụa màu ngà từ tối hôm qua. Đồng hồ đeo tay trượt đi, lằn một rãnh sâu lên cánh tay tôi: 6:45 phút sáng. Một chai Puligny-Montrachet rỗng không trên bàn. Hình như chỉ có rượu rẻ tiền mới làm người uống nhức đầu thôi chứ. Tôi đã làm cái quái gì với chiếc ly nhỉ?
Tôi đứng dậy, chân bước loạng choạng. Đi xuống nhà. Từ từ nào. Bám vào tay vịn cầu thang. Vào bếp. Máy làm bánh mì. Sao cái máy bé tí mà kêu to thế? Tiếng bíp bíp phát ra cùng nhịp điệu với mạch đập của tôi. Tôi ấn nút. Cái máy ngừng kêu và nắp bật mở, tỏa ra một đám mây mùi bánh. Tôi quay vội đi và nôn vào bồn rửa. Tôi vặn nước súc miệng, đứng thở và bám vào thành đá lạnh ngắt của mặt bàn bếp. Rồi tôi nhớ ra. David.
Tôi nhấc ổ bánh còn ấm ra, đặt trên mặt tấm thớt nặng bằng gỗ phong, một ổ bánh nâu hoàn hảo.
Công ty giới thiệu việc làm là một văn phòng bận rộn trong một tòa nhà bằng kính và thép gần sân bay Los Angeles. Các cửa sổ nhìn ra quang cảnh ngoạn mục trên đường cao tốc liên bang 405, mười giờ rưỡi sáng mà xe cộ vẫn nối nhau san sát. Các ứng viên đông kín khu vực chờ - đa phần là phụ nữ trông trẻ hơn tôi chừng chục tuổi, hình như cô nào cũng tên là Heather, Fawn hoặc Tiffany. Nơi này có chút khí thế hừng hực như những căn phòng bàn chiến sự trong các bộ phim về Thế chiến II. Thiếu mỗi ông Winston Churchill là đủ bộ. Chẳng có ai thủng thẳng chuyện gẫu bên đài phun nước. Ai ai cũng lăm lăm điện thoại, bấm bấm bàn phím, hoặc đi phăm phăm ở hành lang, ánh mắt găm thẳng, tránh mọi sự phân tán mất tập trung. Giống hệt như tôi.
Ngoại lệ duy nhất là một phụ nữ trẻ ngồi ở bàn phía trước. Khi đã chuốt xong cái móng tay ương bướng bị xước, cô ấy nhìn lên và mỉm cười.
- Tôi giúp được gì không?
Keywords:
Bánh Mì Cô Đơn
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách lịch sử
,
thư viện sách
,
nhà văn
,
Ai Động Bảo Bối Dòng Chính Nương
,
Cuộc Sống Khoan Thai Nơi Viễn Cổ
,
Nói Yêu Em 99 Lần
,
Đa Tình Hoàn
,
Tình Yêu Kinh Dị
,
Nhật Ký Những Nụ Cười
,
Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em
,
5 Dấu Hiệu Khiến Bạn Phải Lăn Tăn Về Một Công Ty
,
Trùng Sinh Chi Nha Nội
,
Cõi Mù Sương
,
Ngôi Nhà Nhỏ Trên Thảo Nguyên
,
Lãng Khách Vô Danh
,
Giang Hồ Thập Tam Đao
,
Dọc Đường Đến Đám Cưới
,
Có Nên Làm Bác Sỹ Không Con
,
Ta Là Chính Thê Của Chàng
,
O Chuột
,
Ba Câu Hỏi Đặt Ra Trước Khi Chọn Nghề
,
10 Lý Do Khiến Bạn Không Làm Tốt Công Việc
,
Tình Loạn
,
Câu Chuyện Một Chiều Thứ Bảy
,
Bún Riêu Chay
,
Xứ Ra Ghe
,
Rồi Thì Người Ở Một Mình
,
Tinh Thần Biến
,
Khi Mùa Mưa Tới
,
Công Chúa Cầu Thân
,
Nanh Trắng
,
Biết Tay Tôi
,
Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều
,
Quyền Thiếu Cưng Chiều Vợ Yêu Khó Nuôi
,
Phi Tử Của Ca Ca
,
Bình luận truyện