Thương Nhớ Bên Chồng Ðông Thiệu chạy quáng quàng theo Vy Hà, anh bắt kịp cô ngoài con lộ lớn. Thấy Đông Thiệu chạy theo mình, Vy Hà tủi thân khóc lớn: − Anh cứ mặc kệ em đi, bỏ cho em chết bờ chết bụi gì đi, mặc kệ em! Đông Thiệu ôm qua người Vy Hà: − Anh van em mà Vy Hà. Lẽ ra em không nên đến đây tìm anh. Em thấy đó, ba vừa mất, gia đình anh đang bối rối. − Em khổ quá! − Anh biết em khổ, Mịn cũng khổ. Cô ấy bắt anh chạy theo em, sợ em tuyệt vọng làm liều. Vy Hà cay đắng. Thì ra anh chỉ vì sợ cô tự tử mà chạy theo. Ôi! Cô ta tỏ ra đức độ để tranh giành tình cảm của Đông Thiệu, cái thứ cao thượng rởm, vì cô ta là vợ được thừa nhận. Vy Hà gạt mạnh tay Đông Thiệu. − Buông em ra! Em đi về 1 mình, không cần anh phải làm theo lệnh của bà....
Bình luận truyện