Trốn Tôi! Cô Dám? 1 Xuyên Không Tới Bãi Cỏ Là Sao Một buổi sáng thật trong lành và đẹp trời. Những cơn gió nhẹ nhàng lướt qua khiến bông hoa bên đường khẽ rung rinh. Ánh nắng ban mai ấm áp khẽ nhảy nhót trên khuôn mặt xinh xắn của một cô gái đang nằm ngủ. Trân Di khẽ mở mắt. Ánh nắng mặt trời làm cô nhíu mày lại. Cô mỉm cười - Mặt trời đẹp ghê Trân Di ngồi dậy, ngáp một cách ngái ngủ - Không khí phòng mình từ khi nào trong lành vậy nhỉ? Trân Di mắt nhắm mắt mở, bỗng nhiên giật mình dụi dụi mắt thật kỹ càng. Cỏ,cỏ và cỏ. Đập vào mắt Trân Di là... một đồng cỏ hoang. - Thế này... LÀ THẾ NÀOb- Trân Di khó hiểu hét lên. Cô nhớ rõ là tối hôm qua cô leo lên giường đi ngủ chứ đâu có lăn ra đồng cỏ. Đầu Trân Di lóe lên một suy nghĩ: không lẽ kẻ nào bắt cóc mình rồi vứt luôn ở đây( trời ạ,người ta đâu có ai phí thời gian vào những việc vô bổ này hả chị?). Trân Di bắt đầu đứng dậy tìm đường trở về. Xung quanh đâu đâu cũng là cỏ khiến việc xác định phương hướng của cô vô cùng khó khăn. Lọ mọ mãi mới tìm được đường chính. Một chiếc xe ô tô lao tới làm Trân Di phấn khởi hẳn lên....
Bình luận truyện